Thứ 4 ngày 11 tháng 2 năm 2009
Bạn bè vẫn gọi tôi là cô gái hay cười. Suốt 19 năm sống trong vòng tay bao bọc của bố mẹ, tôi chưa một lần nào biết buồn, mọi người vẫn bảo: Con bé thật sung sướng, có vẻ ông trời rất yêu nó nên không nỡ thấy đôi mắt hồn nhiên kia trong veo vì nước mắt.
Vậy mà giờ đây đôi mắt tôi luôn đẫm lệ, đôi mắt tôi đã từ lâu chẳng ánh lên một niềm vui nào dù là nhỏ nhất. 1 năm rồi tôi vẫn không thể nào quên được anh, được tình yêu đầu đời của tôi. Tôi nhớ anh da diết từng ngày từng ngày, nỗi nhớ cứ gặm nhấm hết dần tiếng cười của tôi. Tôi hận chính tôi vì tôi đã quá khờ dại. Tại sao tôi lại làm thế? Tại sao tại sao?
Chúng tôi yêu nhau khi còn ngồi trên giảng đường đại học. Một tình yêu sinh viên đẹp và nồng nàn hơn tất cả những cuốn tiểu thuyết tôi đã từng đọc. Lại lãng mạn và khờ khạo như tình yêu tuổi 15 nữa. Anh và tôi quen nhau qua net, học với nhau cả năm trời, ngồi biết bao nhiêu giờ trên giảng đường cùng nhau nhưng chúng tôi không hề biết đến sự tồn tại của nhau.
Và cứ như vậy suốt 3 tháng liền Cô gái hay cười (nick tôi lập trên Yahoo) chỉ mơ mộng về một chàng trai hào hoa với cái nick rất kêu: Xác chết đẹp trai.
Rồi chúng tôi đã gặp gỡ như kết thúc của tất cả các mối quan hệ ảo, nhưng không phải là một mối tình ảo đâu các bạn nhé. Tôi là một cô gái mơ mộng nhưng chưa bao giờ tôi cho phép mình phá bỏ cái nguyên tắc: Mạng là để chơi, Yêu Online là thứ tình yêu vớ vẩn nhất trong các loại tình yêu.
Dù chỉ nói chuyện với nhau qua mạng nhưng tôi có cảm giác rất tin tưởng anh, anh có lẽ cũng vậy anh rất tin tưởng tôi. Nên chúng tôi kể hết cho nhau nghe những bí mật.
Anh nói: Mình gặp nhau nhé. Anh và em đều không thích tất cả chỉ ảo mà đúng không?
Và tôi đã chấp nhận lời đề nghị của anh. Phải rồi tôi ghét tất cả những gì mờ ảo, chỉ thích những sự thật nhưng sự thật trần trụi không phải lúc nào cũng tốt đâu.
Gặp nhau rồi trở thành bạn thay vào những dòng chữ khô cứng, chúng tôi bắt đầu gọi điện cho nhau, đi chơi cùng nhau. Tôi cảm thấy vô cùng thích thú khi biết " hoàng tử" lại học cùng trường với mình.
Việc gì đến thì cũng phải đến, tôi gật đầu khi anh tỏ tình và trở thành bạn gái của anh.
Sáng sáng anh đèo tôi đến trường, trưa chúng tôi đi ăn cùng với nhau. Nhưng anh và tôi luôn có những nguyên tắc riêng để 2 đứa vẫn có những khoảng trời riêng của nhau.
Anh đã từng đưa pass hòm thư của anh cho tôi: Tôi từ chối và bảo: Không em muốn mỗi đứa vẫn có những khoảng trời riêng. Em tin anh thế là quá đủ rồi. Mà có quản chặt đến đâu nhưng tim anh hướng về chỗ khác thì cũng chả được bánh kẹo gì anh nhỉ?
Anh cười, và nhìn tôi bằng ánh mắt thật nồng nàn.
CHúng tôi luôn xuất hiện trong đồng phục đồng màu khi đến dự những bữa tiệc của bạn bè. Ví dụ như hôm qua anh mặc áo sơ mi kẻ ca rô màu xanh tôi cũng mặc một cái áo thun màu xanh lá cây đến dự sinh nhật Lan. Anh và tôi coi đó là một cách thể hiện tình cảm cho nhau và cho cả thế giới cùng biết rằng Chúng tôi yêu nhau. CHúng tôi là của nhau.
Có một lần Linh tổ chức sinh nhật, cô ấy mời tôi và nói:
- Hiền mày mặc váy hồng nhé! Cái váy hôm qua tao với mày đi mua ý.
- Không được, con trai không mặc được màu hồng.
- Là sao??
- À, mày lại định diện đồng màu với chàng à? Sao mệt mày thế? Mày điên à? Sao mày không rời chàng ra được tí hả con điên?
Từ câu nói của Linh hôm ấy, tôi đã nảy ra ý định táo bạo. Tôi đã tìm cách "gây sự" để "chia tay" anh. Vừa vặn đợt đó cả nhà tổ chức đi xuyên Việt hai tháng. Tôi thích chí lắm, tôi sẽ chia tay anh, để xem khi về anh như thế nào?
Cũng không dễ dàng để giận dỗi anh, anh rất biết cách xin lỗi mỗi khi tôi "lên cơn". Vậy là tôi chọn cách có người khác để bỏ anh, bây giờ tôi căm thù cái ý nghĩ ngớ ngẩn lúc đó của tôi bao nhiêu thì lúc bấy giờ tôi lại thích thú bấy nhiêu.
Next