The Soda Pop
ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay
blognghệ thuật sốngtruyện tình cảm

tìm kiếm truyện theo chữ cái a b c d e g h i k l m n o p q r s t u v x y 0 1 2 3 4 5 6 7 8 9
C-STAT
Gởi con nhóc mỗi sáng
ta vẫn nhìn thấy trong
chiếc gương soi.
Nhóc mi có biết không,
mi có nhiều nét khiến ta
chán ghét đến không
chịu được, có những lúc
ta chán đến mức muốn
bắt lấy ngươi mà ném
đi xa thật xa, ném đi
đến một nơi nào đó mà
ta vĩnh viễn không nhìn
thấy mi. Vì mi đáng
ghét.
Nhóc!
Mỗi sáng mi thức dậy
và ngắm ta đi qua đi
lại, ta tự hỏi mỗi lần đi
ngang mi chẳng biết
thế nào là ta gặp ngay
ánh mắt mi đang nhìn
ta. Rồi khi ta ngồi trước
gương là mi cũng ngay
ngắn trước mặt, ta lại
nhìn thấy mi rõ nét và
thấy bực bội vì mái tóc
của mi, nó rối rung và
khó ưa một cách không
thể tưởng được, ta
cầm chiếc lược đi lòng
vòng trong phòng, nhìn
đâu cũng thấy mi vừa
ngắm ta vừa gỡ tóc,
mi xoay vòng rồi mi tết
tóc, mi thay quần áo
mới rồi thoa son... Ta
tự hỏi tại sao lại có con
bé nào điệu đến thế kia
chứ? Một đứa con gái
mất gần một tiếng
đồng hồ vào mỗi buổi
sớm mai chỉ để xí xọn
những tóc tai quần áo
thì có còn đủ thời gian
để làm những việc khác
hay không? Bớt điệu
một chút hẳn mi sẽ có
nhiều thời gian hơn, khi
đó mi sẽ làm được
nhiều việc hơn, quét
dùm Mẹ cái nhà, dọn
dẹp phòng ốc hay chỉ là
đi quẳng mớ giấy tờ mi
vừa bày bừa tối hôm
qua trước khi đeo cặp
ra khỏi nhà thì có lẽ mi
sẽ dễ thương hơn,
nhóc à!
Nhóc mi biết không , mi
hậu đậu và vụng chưa
từng có. Nấu nồi cơm
không ngon, rán con cá
không vàng giòn, kho
nồi thịt không thơm...
chỉ biết có rửa chén
thôi làm sao mà ra con
gái cho được? Sáng Chủ
Nhật cũng không chịu
dậy sớm dọn nhà giúp
Mẹ, ngủ nướng đến
trưa nắng chói chang
mới uể oải ngồi dậy mà
đi giặt dăm bộ quần áo,
dọn qua loa rồi ôm riết
lấy cái máy vi tính, Mẹ
mắng thì nhe răng ra
mà cười. Dòm mà bắt
ngứa con mắt. Đến
khuya khi cả nhà ngủ
ngon thì mi thức trắng
mắt ra mà viết lách
những thứ lảm nhảm,
đọc sách đến khi Mẹ
giật mình thức dậy mà
thúc mi đi ngủ. Buổi
trưa yên tĩnh mi mở
Rock đùng đùng, ba la
thì nhăn nhăn mặt:
"Con nghe chút rồi đi
học mà ..." . Hơ, có đứa
con gái nào hư đến thế
không cơ chứ? Mà ta
thì ta không có cảm
tình với những đứa hư,
nhóc à!
Nhóc nhà mi ngoại hình
đã không xinh rồi, tính
tình lại càng xấu xí. Dở
dở ương ương khó mà
chiều theo được. Mi có
biết đôi khi ta muốn
phát khùng vì cái tính
khí thất thường của mi
không? Ngoài kia mưa
gió đùng đùng như thế
kia, chẳng công chẳng
việc gì mi cũng kéo ta
mặc áo mưa vào rồi
chạy biến đi, bỏ luôn cái
đống sách vở đang học
dở chỉ để... tắm mưa,
mặc dù sau đó cái lỗ
mũi của ta sẽ có trục
trặc khó chịu vô cùng.
Công viên vắng tanh
chẳng một bóng người,
mi chạy ra đó dựng xe
xuống và ta phải ngồi
chơ vơ trên những cái
ống cống to đùng đùng,
chỉ để ngắm con diều
bay tít ngoài kia. Túi ta
chỉ còn vài đồng tiền
cuối cùng, vì mi mà ta
phải đổ đầy bình xăng
rồi chạy ra biển chỉ để
tha thẩn suốt một buổi
chiều. Mi lung tung. Mi
rắc rối. Mi tưng tưng. Mi
đáng ghét. Mi xoay ta
vòng vòng với những
cảm xúc thay đổi thất
thường của mi, ta
muốn phát ốm vì điều
đó. Ta đấu tranh
nhưng chẳng bao giờ
ta thắng được mi cả,
khi ta muốn về học bài
vì bài thi ngày mai thì
mi còn đang bận đếm
sóng dạt vào bờ, khi ta
muốn đi đánh cầu lông
thì mi hí hửng: nghỉ
một bữa có chết ai đâu
rồi tung tăng đi thả
diều, khi ta muốn về
ngủ thì mi còn đang
mải mê online... Chính vì
ta phụ thuộc quá nhiều
vì mi, ta chẳng bao giờ
cãi lý nổi với mi, vì ta
chẳng thể độc lập khi
thiếu mi... chính vì tất
cả nên ta ghét mi, ghét
thậm tệ!
Bỏ qua những thứ ấy,
giá như mi học hành
cho đàng hoàng thì
chắc ta còn thương mi
đôi chút. Mi coi điểm
của mi mà coi nhóc,
chẳng có cái nào ngóc
lên được điểm giỏi cả,
lúc hứng chí thì mi học
đến cả lớp nhìn mi mắt
tròn mắt dẹt, lúc tưng
tưng thì lết thết đi sau
lưng thiên hạ, đáng
chán thay mi tưng
tưng nhiều hơn là mi
hứng chí nên ta lãnh
trọn mấy cái kí đầu
muốn lủng sọ của con
nhỏ ngồi kế bên ta. Còn
đâu cái quyết tâm mi
hứa với ta là lãnh học
bỗng để đi du lịch với ta
hả?
Nhóc!
Càng ngày ta càng
tưng tưng theo mi, có
buổi sáng thức dậy ta
tá hoả khi thấy đôi mắt
mình sưng húp trong
gương, thì ra đêm qua
mi khóc, đêm qua mi
thức khuya nên sáng
mắt ta đỏ kè, bất đắc
dĩ ta phải đi chườm đá
mới có thể đi học
được. Đôi khi ta đang
ghi chép bài trong lớp,
tự dưng mi chán... thế
là ta phải đeo bì chuồn
ra khỏi lớp theo cái
tiếng thôi thúc của mi.
Hơ, ta có lỗi với Mẹ, với
mọi người... tại mi cả
đấy nhóc!
Ta ghét những lúc
không làm chủ được
mi, ta ghét những lúc
ta phải buông xuôi theo
mi, ta ghét những khi
mi chạy lung tung khiến
ta ngồi ngơ ngác như
mất hồn... Ta ghét mi...
Nhưng ta chẳng bao
giờ muốn rời bỏ mi vì
mi chính là một phần
của ta, nhóc à!

Lược đọc: 525
nên đọc
cơn mưa ngang qua
7 ngày để yêu
omachi
xem thêm
mới cập nhật:
quà tặng cuả những nhà hiền triết
cơn mưa ngang qua
phía trước là tình yêu
trang chủ
1/2/2/6/525
2011 - 2012 liti.mobie.in