Quần jean, áo sơ mi, đeo giày
tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái
phong cách ăn mặc của mình
nhưng vì hôm nay phải đi dự
một cuộc hội thảo nên đành
chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời
chúc, mọi người nhanh chóng
bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và
suy nghĩ mông lung, khó hiểu
sao mấy ông bà này lớn rồi
mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh
bước ra khỏi căn phòng và
bình tĩnh bước xuống bằng
cầu thang bộ, kệ họ bon chen
cái cầu thang máy. Từ tầng 7
bước thật chậm từng bước
xuống tầng 4, tâm trí mình
vẫn dành hoàn toàn cho
những thứ mà mình vừa nghe
trông cuộc hội thảo về CNTT.
Bước chân xuống tới tầng 3
thì mình nhận ra là trời đang
lác đác mưa và đây cũng là lý
do mà mấy ông bà kia đua
nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì
mưa đã nặng hạt, những
người cuối cùng ra khỏi khách
sạn thì là những người có ô tô
con đón tận nơi, chẳng sợ
nắng mưa...hjx! Phải làm sao
đây ta?
Người không thì cũng chẳng
sợ đâu sẵn sàng đày mưa
ngay, nhưng đằng này mang
theo em Laptop, nó mà có
mệnh hệ gì sao mình sống nổi!
Thôi vậy, đành vào tiền sảnh
ngồi trú tạm, tiện thể chém gió
với mấy em Lễ Tân cho đỡ
buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già
dặn kèm theo cặp kính cận 2
điốp thành ra vào tất cả các
em đều gọi mình là anh dù
mình biết mấy em này chắc
chắn hơn mình ít nhất là 2,3
tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì
anh có dạ... mình cứ xưng anh
em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là
một em gần mình nhất tên Yến
19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh
nghe tiếng em ko phải tiếng
Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh
Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...
(chém đấy) chắc em ra đây làm
được 1 năm rồi nhở? (vì năm
nay mới 19t mà)
Em: Vâng, em tốt nghiệp xong
ko thi ĐH, có người quen nên
xin được việc ở đây luôn!
Mình: Một tháng thu nhập mấy
trăm triệu hả em? (Hài)
Em nó cười và đáp lại: Anh
giỡn, em một tháng chỉ 4 triệu
thôi...(ọc, cũng cao rồi)
Mình: Vậy cũng khá rồi, anh
lương tháng chỉ có 2 triệu
Em: Ủa, em tưởng anh vẫn là
sinh viên, đã đi làm rồi à?
Nhìn mặt anh thư sinh vậy
mà...
Mình: À, ừ, anh vẫn là sinh
viên...2 triệu đó là bà già gửi
lên )
Em: (Cười như điên, tay che
miệng) Anh vui tính thật đấy!
Cho em xin số điện thoại đi...
Mình (Khó hiểu? Vui tính và
SĐT có liên quan gì đến nhau
vậy trời?) : 0165.87.20.11x
Em: Em nháy máy anh luôn rồi
đó ha!
Mình: Trong giờ làm việc cũng
được sử dụng điện thoại hả
em?
Em: Vâng...ai chả dùng hả anh!
Im lặng 2 phút, đến màn em nó
tự tâm sự...
Em: Anh có người yêu chưa?
Mình: À, chưa, mẹ anh cấm
yêu, anh còn zin 100%!
Em (lại cười) : Vậy à? Tưởng
anh được yêu em giới thiệu
cho mấy đứa làm ở đây, xinh
lắm!
Mình (ặc ặc, clgt?) : Anh nói
đùa thôi, chứ xinh như em
đây, sao cần phải giới thiệu...
Em: Anh lại giỡn!
Mình (ơ mình nói thật mà) : Anh
nói thật đó chứ? Em chắc xinh
nhất đất Thanh Hóa mất...
Em: Cám ơn anh! Nhưng nếu
em nói em chưa yêu ai, anh có
tin ko?
Mình (có vấn đề rồi, sao cứ
nhắc tới cái này hoài): Ừ, cũng
hơi khó tin đấy, nhưng anh sẽ
cố tin...
Em (nhìn thẳng vào mắt mình,
mặt hơi buồn) : Em ko tin vào
tình yêu sẽ đến với một người
như em!
Mình: Sao em nói vậy? Em
xinh, có công việc làm ổn định
hơn nữa em rất dễ thương
và dễ gần nữa!
Em: Cám ơn anh! Em làm việc ở
đây nên phải như vậy thôi
anh, em cũng ít nói lắm...
Mình nghĩ thầm con này có ý
đồ gì ko biết, từ nãy giờ nó
nói nhiều ngang mình mà giờ
tự xưng ít nói! Thật là khó
hiểu ) Thôi, em thích sao anh
cũng chiều...trời vẫn mưa và
anh cũng rảnh!
Lại im lặng 2 phút, ko khí hơi
trầm xuống, mình đành xé tan
cái ko khí đó bằng 1 câu đùa:
Mình: Nếu em mà chưa có ng
yêu thì chắc anh là sư thầy
mất!
Em (ko cười nữa, mặt buồn):
Thôi, ko có gì đâu anh! Em
biết chẳng ai tin...
Mình (Ko tin là đúng, xinh mà
làm ở cái chỗ đông người thế
này, ko có người yêu mới lạ):
Thôi được rồi, anh đùa đấy
mà, tính anh hay đùa lắm...hình
như có chuyện gì phải ko? Em
kể anh nghe được ko?
Em : Ko có chuyện gì đâu anh!
(Mặt em nó buồn kinh)
Sau đó có 1 ông Tây đến, nó
xin lỗi mình và chạy ra nói
chuyện vs ông ta...Mình phát
hiện ra là trình độ tiếng anh
của em ý vô đối! Trời, sao
tanh vậy ta?
Sau đó em nó dắt ông ta vào
quầy nhận phòng và dắt ông
ta vô thang máy!
Trời vẫn mưa, mình ngồi lòng
thơ thẩn theo tiếng tí tách
của những giọt mưa...
Bỗng một cái vỗ vai, mình giật
cả nẩy!
Theo bản năng quay đầu lại
thì dường như có 1 ngón tay
cũng biết trước được điều
đó...mình quay lại và bị cái
ngón tay xinh xắn đó chọc
vào má...
Ngước mắt lên...
Mình: Làm anh giật cả mình!
Em: Hi! Em xin lỗi...
Mình: Ông Tây kia đâu em?
Em: Ở trên phòng ông ý @@
Mình (sao con bé này thiếu
kính ngữ vậy trời) : Ừ!
Em: Sao anh ngồi đây?
Mình: Vậy anh đi nhé!
Em: Vâng!
Mình: Em đang đuổi khách à?
Ít ra cách đây gần 35 phút
anh còn đang ngồi trên tầng 7
khách sạn bọn em!
Em: Hi, em đùa đấy, em biết
thừa là anh ngồi đây trú mưa
rồi.
Mình (ẶC, xấu hổ thế): Đâu
có, tại ở đây có wifi, anh vào
ngồi định mang laptop ra làm
việc thôi.
Em: Vậy anh làm việc chưa?
Mình: Em đủ thông minh cũng
như mắt em có đủ thị lực để
nhìn và nhận ra điều đó mà!
Em: Anh đanh đá thế!
Mình (ối sặc, mình bị con này
nó nói cái gì đây): Ờ, ai cũng
nói vậy cả... (nói vậy thôi chứ
chả ai nói mình như thế) Mà
sao em có vẻ quan tâm đến
anh thế nhở?
Em: Anh là khách hàng mà!
Mình: Nhưng có thấy đó gì đó
hơn khách hàng 1 chút!
Em: Vậy vì anh đẹp trai cũng
được!
Mình (Choáng, gái thanh hóa là
vậy sao? hãi thế) : ò, cám ơn
em...nhưng nếu chỉ vì vậy thì
sự quan tâm cũng hơi thừa
chút thì phải?
Em (mặt nhăn nhăn giống trẻ
con): Anh này!
Mình (cười) : Sao?
Em: Thôi được rồi! Em thích
anh đấy (Lúc này mặt con bé
vênh lên)
Mình (tái mặt, ko nói được
thêm câu gì)
Em nó cười như điên...ko quên
lấy tay che miệng và tay còn
lại ôm bụng
Mình ko phải tái nữa mà là đỏ
mặt rồi, người đâu mà trắng
trợn thế hả trời! Hãi gái
Thanh Hóa rồi đới!
Em nó vừa cười vừa nói: Làm
gì mà anh đỏ mặt thế kia!
Mình: Ò, trời mưa anh bị dị
ứng... (câu này mình chém ngu
nhất từ trc tới giờ)
Em nó lại ôm bụng cười!
Mình (xấu hổ và tức lắm rồi) :
Con bé kia, sao em cứ cười
hoài thế hả?
Em nó vẫn cười!
Mình cầm cặp lên chuẩn bị
đứng dạy rồi, thì nó chạy tới
trc mặt, vẫn cười rồi nó nói :
trời vẫn mưa đấy, anh ra bây
giờ là anh thành ông mặt trời
đấy
Next