XtGem Forum catalog
ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay
blognghệ thuật sốngtruyện tình cảm

tìm kiếm truyện theo chữ cái a b c d e g h i k l m n o p q r s t u v x y 0 1 2 3 4 5 6 7 8 9
C-STAT
Mình biết nó đá xoáy mình rồi,
ôi nhục thế! Mình vẫn thẳng
tiến...
Lạy chúa, sao nó ko tránh ra
vậy trời...ngực nó chạm vào
người mình rồi s
Chạm 1 cái mình hãi quá, đành
ngồi xuống chỗ cũ và ko
quên mở miệng nói câu : Anh
xin lỗi!
Nó cười và đáp lại: Ko sao
anh, trời còn mưa, ở lại nói
chuyện với em!
Mình thấy nó lạ lắm, vừa nãy
còn nhăn nhở giờ thì lại dịu
dàng vậy...
Mình im lặng, ko nói câu gì...
Nó bảo mình ngồi dịch vào
trong, mắt mình tròn xoe nhìn
nó và hỏi: Em định ngồi cạnh
anh đó à?
Em nó mặc kệ, ko trả lời và
ngồi thẳng xuống khiến mình
phải ngồi vào bên trong...
Mình chẳng còn biết em này có
ý định gì nữa, bỗng thấy ghét
ghét, hơi lẳng lơ thì phải!
Mình định lảng tránh em nó
bằng cách lôi laptop ra đặt lên
bàn và mở máy...
Nó vẫn nhìn mình làm, từng cử
chỉ, động tác của mình được
con bé chăm chú nhìn...
Đang định quay sang
hỏi :"sao em cứ nhìn anh
thế?" thì nó khẽ kéo cái
laptop của mình về phía nó và
mở tệp tin mà mình lưu tên
là :"HIV/AISD" - tập tin lưu trữ
tất cả những gì mình sưu tầm
cũng như nghiên cứu về căn
bệnh thế kỉ này!
Nó mỉm cười và quay sang
nhìn mình bằng 1 ánh mắt rất
trìu mến rồi cất tiếng :"Em
biết mà, ngay từ đầu em nhìn
anh, em đã nhận thấy có gì đó
mà em có thể tin tưởng"
Thôi hỏng rồi, không phải nó
thích mình thật đấy chứ, mình
ấp úng quay sang hỏi lại :"
Hả? Em thích anh thật đó à?"
Em nó cười tủm tỉm, hơi e
thẹn :"Nếu thế thì có được
không ạ?"
Thôi mình xong rồi, ông trời
ơi, tạnh mưa nhanh nên...
Một lần nữa mình lại hơi bối
rối, thấy vậy nó nhanh ý
nói :"Anh sao vậy? Anh ko
thích em à?"
"Ko phải? Nhưng mà..." mình
đáp...
Em nó lại nói :"sao anh?"
Mình: "Em nghĩ tình yêu là gì?
Chúng mình quen nhau chưa
đầy 1 tiếng"
Em nó cười hơi buồn và nói :
Vâng em biết rồi...anh là sinh
viên Y à?
Mình: Không, anh là sinh viên
IT...
Em: Vậy sao trong laptop của
anh lại có tài liệu về HIV/AIDS?
Mình : Anh nghiên cứu về căn
bệnh đó, căn bệnh thế kỉ mà,
anh đang cố gắng năm tới lấy
cái giải Nobel về Y Học (Mình
lại chém được ngay)
Em: Sao em lại có cảm giác anh
làm vì lý do khác?
Mình ngạc nhiên: Sao em lại
nghĩ vậy? Vậy em nghĩ anh
làm vì lý do gì?
Em nó nhìn mình và nói : Em
cũng chẳng biết nữa nhưng
em nghĩ anh làm ko phải vì lợi
ích cá nhân.
Mình cười : Em là thầy bói à?
Anh làm cái gì cũng đặt TIỀN
lên hàng đầu em ạ!
Em: Cứ cho là vậy đi...nhưng
theo em nếu vì tiền thì anh
nên chọn cái khác để làm chứ
đừng chọn cái này...sinh viên
IT mà nghiên cứu về HIV/AIDS
và lại còn hi vọng đạt giải
Nobel! Anh ko thấy những thứ
anh làm cũng đủ cho 1 kẻ ko
học thức như em nhận ra mục
đích thật sự à?
Mình ngồi rồi trợn mắt nhìn
nó: Thứ nhất, nếu vô học mà
nói chuyện sắc sảo như em thì
anh cũng muốn vô học. Thứ
2, em đủ tinh tế để nhận ra
điều đó vậy hãy nói rõ ràng
xem mục đích thực sự của anh
là gì?
Em nó cười: Vậy em cũng
muốn trả lại anh 2 cái thứ.
Thứ nhất, xem ra anh cũng
đã bắt đầu nhận là mình làm vì
mục đích khác rồi. Thứ 2, em
nghĩ anh nghiên cứu vì một lý
do cao cả hơn...anh ko muốn
nói cũng được nhưng dù sao
em cũng vui lắm!
Mình thực sự có chút gì đó tò
mò về em nó rồi....
Mình : Ừ, em đúng thì cũng
đúng, nhưng a nghĩ có 1 điểm
sai...và anh nghĩ một người
tinh tế như em phải nhận ra
chứ nhỉ?
Em: Anh nói tiếp đi!
Mình: Ngay từ đầu khi bước
vào anh đã nói chuyện vs bọn
em bằng giọng điệu như thế
nào chắc em cũng thấy
đấy...anh nghĩ mình cũng chỉ
là một người bình thường và
thậm trí rất nhố nhăng, chứ
ko cao cả như em nghĩ đâu!
Em: Anh có vẻ ko hiểu con gái
nhở?
(Sao em nói chuẩn thế, anh
chính xác là vậy mà)
Mình: Ừ!
Em: Nhìn thẳng vào mắt em
nhé, em sẽ nói ra 1 bí mật của
em cho anh biết...
(Lúc này mình nghĩ, chắc lại
câu I LOVE U hay Em Yêu Anh
rồi hay cái gì đó tương tự đây
mà)
Mình : Ok em!
Em: Nhưng anh phải hứa với
em...
Mình: hứa cái gì?
Em: Em đùa đấy, anh chẳng
phải hứa với em cái gì đâu!
(Mình cũng tò mò rồi đấy, có
vẻ quan trọng đây, nhìn mặt
nó là biết mà)
Mình: Được rồi mà, em nói đi!
Em nó mặt nghiêm nghị, mắt
nhìn vào mắt mình, 2 đôi mắt
nhìn nhau 1 phút, dường như
nó đang nghĩ cái gì đó!
Và rồi cái miệng xinh xắn đó
cũng cất lời:"Em...em"
Mình: Nếu em cảm thấy quá
khó nói hãy viết ra word
trong laptop của anh...nếu em
cảm thấy ko muốn nói nữa thì
ko cần nói cũng đc!
Nó ghé sát má nó vào má
mình, mình hơi hoảng vì ko
hiểu nó định làm gì, thì ra nó
định nói thầm với mình...
"Em bị HIV"
Mình chết đứng người lại,
dường như tim ngừng đập vài
giây rồi sau đó đập mạnh như
muốn nhảy khỏi ***g ngực...
Im lặng...
Giờ thì hiểu tại sao con bé lại
quan tâm tới mỗi tệp tin đó
trong laptop mình và mình
cũng hiểu tại sao con bé nghĩ
về mình và dành cho mình
những tình cảm đặc biệt như
vậy...
Cũng hơi thắc mắc, dường
như 2 chữ "tình cờ" đang
khiến mình biến thành một
nhân vật bất đắc dĩ trong
một câu chuyện buồn...
Không giang im lặng cho tới
khi nó đứng dạy và đi...
Mình phải làm sao đây?
Mình chắc rằng nó đã hi vọng
rất nhiều vào người mà nó đã
nói ra câu đó, nhưng mình
không thể? Mình không biết
phải nói gì với cô bé! Mình
không biết phải làm sao nếu
cô bé thích mình thật...và mình
không biết phải làm sao tiếp
nữa...
Chỉ một câu nói...
Sao em lại chọn anh là người
để nói ra cái bí mật này...
Mỗi ngày em tiếp đến hàng
trăm khách...tại sao chứ?
Rồi mình cố ngẩng mặt lên và
nhìn xem cô bé đang ở đâu?
Ko thấy...
Mình vội gập chiếc laptop lại
cho vào túi và chạy ra ngoài...
Cô bé với chiếc áo dài đỏ
đang đưa đôi tay nhỏ bé ra
để hứng từng giọt mưa...
Mình khẽ ra đứng bên cạnh cô
bé, lúc này mình thấy cô bé
đẹp đến lạ kì...
Một nụ cười trong trẻo...:Vậy
mà em cứ ngỡ anh đã đi rồi
đấy!
Mình thản nhiên trả lời: Ừ, anh
cũng định thế đấy!
Em: Em nói vậy thôi chứ em
biết thừa anh sẽ không đi...
Mình: Vậy sao? Em nói giống
như em hiểu anh lắm vậy!
EM: Đúng rồi, anh cũng hiểu
em nhở?
Mình: Thôi...nhưng chuyện em
vừa nói là thật chứ? (Sao mình
lại hỏi câu này nhở?)
Em: Anh muốn nghĩ sao cũng
được...em ko nói dối ai lần
đầu gặp mặt đâu!
Mình: Nhưng điều này cũng
đâu thể nói với một người lần
đầu gặp mặt như anh?
Em: Em cũng ko biết nữa...à
anh! Cho em làm 1 chuyện
nhé...
Mình: Chuyện gì?
Em: Anh ôm em một lần đi...
Mình: Ko phải anh sợ cũng ko
phải là anh ngại nhưng anh ko
thể làm điều đó, anh xin lỗi...
Cô bé hơi buồn nhưng vẫn
mỉm cười: Chúng mình làm bạn
của nhau nhé...
Mình: Ừ
Em: Em biết anh muốn hỏi em
nhiều thứ đúng ko? Vậy đợi
em tan ca rồi chúng mình đi
dạo nhé!
Mình: Ừ!
(Chẳng biết lúc đó lấy đâu ra
cái cản đảm nói câu ừ nữa, xe
ko có, tiền cũng ko còn
nhiều...)
Em: Vậy vào trong đợi em đi,
em sắp tan ca rồi!
(Kiểu như 1 đôi yêu nhau vậy
nhở? Mình còn kém tuổi em ý
mà )
Next
nên đọc
cơn mưa ngang qua
7 ngày để yêu
omachi
xem thêm
mới cập nhật:
quà tặng cuả những nhà hiền triết
cơn mưa ngang qua
phía trước là tình yêu
trang chủ
1/1/1/1/241
2011 - 2012 liti.mobie.in