Insane
ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay
blognghệ thuật sốngtruyện tình cảm

tìm kiếm truyện theo chữ cái a b c d e g h i k l m n o p q r s t u v x y 0 1 2 3 4 5 6 7 8 9
C-STAT
Mình ngồi đợi khoảng 30
phút...với những suy nghĩ
lung tung!
Em lại đến vỗ vai và làm động
tác quen thuộc, lấy 1 ngón tay
chọn vào má mình khi mình
quay đầu lại!
Em: Đi thôi anh!
(Ngạc nhiên quá, em nó đã
thay quần áo rồi! Áo phông,
quần jean ngắn...phong cách
trẻ con quá! mắt mình cứ tròn
xoe nhìn vào ngực nó, tại ở
đó có cái chữ gì đó mà mãi ko
dịch được)
Mình: Đi đâu cơ?
Em: Đi dạo chứ đi đâu?
Mình: Trời mưa mà!
Em: Em yêu mưa!
Mình: Nhưng anh còn laptop!
Em: Đưa nó đây...
(Ặc, của cải lớn nhất của mình
mà nó coi như cái kẹo ý nhở?)
Mình: Hử? Đưa cho em á?
Em: Anh sợ mất à!
Mình: Ko, đây! Nhưng em mang
nó đi đâu?
Em: Mang đi cất vào tủ đồ của
em!
Mình: ò, đây!
1,2 phút sau em nó đã đi ra
và trên tay kèm theo 1 cái ô...
Mình: Em có mỗi 1 cái ô thôi à?
Em: Vâng!
Mình: Nhưng anh nghĩ nó hơi
nhỏ!
Em: Thế thì cất ô đi, mình ko
cần ô nữa...
/Ôi con bé này, anh mài có một
bộ quần áo thôi đấy...
Nghĩ tới đây mới nhớ, chết
cha rồi, mưa thế này thì về
làm sao kịp Thạch Thất đêm
nay (Nhà bạn mình ở tận
Thạch Thất, HN)/
Mình: Thôi, mang ô đi, em
đừng để bị ốm (Mình biết là
bệnh nhân HIV/AIDS sức đề
kháng rất kém mà)
Em: Vâng, hi hi!
Mình và em nó bước ra khỏi
khách sạn...hjx, trời mưa mà
sao đường vẫn đông thế,
đúng là Hà Nội.
Cứ cầm cái ô lụp sụp thế này
mình cũng khó chịu, mà lại còn
đi nhanh nữa chứ...
Mình mở đầu bằng 1 câu hỏi:
Sao? em ko định nói gì với
anh à?
Em: Nói gì?
Mình: Nói gì cũng được, em
đang rủ anh đi cùng em mà!
Em: Anh có người yêu chưa?
(Sặc, sao lại hỏi cái con khỉ
này?)
Mình: Ừ, hình như là chưa!
(Sao mình lại nói như vậy chứ,
ừ vào thời điểm đó đúng là
mình chưa có thật)
Em: Sao lại là hình như?
Mình: Anh hay đùa lắm, đơn
giản em cứ nghĩ là chưa đó,
đừng để ý đến mấy câu anh
thêm thắt vào!
Em: Chúng mình đi ăn nhé...
(Ôi trời ơi, trong túi còn chưa
đầy 500k, hjx, tiền về Thạch
Thất rồi tiền về HP nữa)
Mình: Ừ, em đói rồi à?
Em: Ko, em chưa đói!
(ẶC, thế sao rủ đi ăn?)
Mình: Thế sao...
Nó chặn lời...
Em: Em muốn chúng ta là 1
đôi...trong tối nay!
(Nói cái con khỉ gì đây ko
biết? Cảm giác lúc này lẫn lộn
quá, vui buồn và lo lắng, vui
vì quen đc 1 ng bạn, buồn vì
sắp hết tiền, lo lắng vì liệu em
nó có bắt mình làm trách nhiệm
của 1 ng chồng ko vậy s)
Mình: Hả? Em nói gì thế?
Mặt nó tỉnh bơ: Đi thôi anh,
mưa ướt hết rồi kìa...thương
anh quá đi!
(Hai đứa đi tiếp và mình thực
sự choáng rồi...thôi kệ vậy,
đằng nào cũng tờ mờ tối rồi,
xem ra đêm nay ko về đc
Thạch Thất rồi)
Đến một quán vỉa hè, em nó
kéo mình vào!
(Ôi may thế, anh tưởng em
dẫn anh vào nhà hàng cao
cấp thì anh chết)
Em: Anh ăn gì?
Mình: Hả? Em ăn gì anh ăn
đấy!
Em: Cho cháu 2 bún ốc!
(Ặc, mình ghét bún ốc, tại nó
cứ có con con, ăn cứ như nhai
sạn ý)
Nó ngồi sát vào mình vì ngồi
ra ngoài là bị mưa...phía cuối
quán, mấy thằng thanh niên
cứ nhìn chân nó. Chẳng hiểu
sao lúc đó mình lại đứng dạy
và nói : Đổi chỗ cho anh đi!
Em: Sao vậy anh?
Mình: Ừ thì em ngồi vào trong
cho đỡ mưa!
Em: Em ngồi đây cũng có mưa
đâu?
Mình: Sao lúc nào em cũng có
thể cãi lại anh vậy nhở? Anh
ko thích em ngồi đây, ok?
Mình nói câu đó hơi to làm cho
bọn thanh niên cuối quán nó
cười ầm lên, một thằng trong
số đó nó cố tình nói to:" Mẹ
cái thằng này, mày làm anh kia
anh ý tức rồi đấy, thôi ăn mẹ
mày đi, thấy gái là mắt cứ thố
lố ra"
Em ko nói gì lặng lẽ đổi chô
cho mình...
Mình: Em ăn đi, nhìn gì chúng
nó nữa...
Em: Vâng! Em mời anh ăn
Mình: Ừ, ăn đi!
(Sao bây giờ mình với nó tự
nhiên thế ko biết, chẳng ngại
như vừa nãy nữa)
Mình: Bún ốc ở đây ko có con
con, đợt anh ăn ở quán
đường Thái Thịnh, ốc toàn
con thôi, kinh ơi là kinh!
Em: Đây là ốc Hải Dương anh
ạ! (Nó vừa nói vừa ăn trông
hài vô đối)
Mình: Hử?
Em: Ốc Hải Dương ý, ko có
con!
Mình: Hử?
Em: ỐC HẢI DƯƠNG, nghe rõ
chưa?
Mình: Hử?
Em: Thôi em ăn đây, kệ anh!
Mình: Hử?
(Mình cố tình trêu nó thoai)
Em: Trêu em à?
Mình cười: Sao nói ko đói?
Em: Ko ăn thì phí à?
Mình: Ừ, vậy ăn nhanh rồi ăn
luôn hộ anh đi!
Em: Ko được...phần của anh,
anh ăn đi!
Mình: Nhưng anh ko đói...
Em: Nhưng mà anh ăn mấy
miếng rồi...em ăn thừa của anh
à?
Mình: Thế thì cứ để vậy
thôi...anh bắt em ăn đâu!
Em: Thôi để đấy em ăn!
(Đầu tiên tưởng nó nói đùa
cơ, hóa ra tí nó ăn thật)
Sau khi nó ăn xong mình chạy
ra chiếm phần thanh toán
trước, lại chạy ra trc mình và
cản...
Một lần nữa cái ngực nó lại
chạm vào người mình làm mình
đỏ mặt...
Mình: Em làm gì đấy?
Em: Để em thanh toán!
Mình: Em buồn cười nhở?
Em: Sinh viên còn sĩ!
Mình: Ặc, khinh anh nhở?
Em: Đấy là anh tự nói nhé!
Mình: Bác ơi cháu gửi tiền... rút
bừa 1 đồng trong túi... (ối mẹ
ơi, sao lại ra đồng 20k thế
này)
Bác chủ quán: 30 ngàn cháu ạ!
Nó rút tờ 50k từ cái túi sách
rồi đưa cho bác chủ quán
trước!
(Mình ngại tái mặt)
Hai đứa bước ra khỏi quán...
Mình: giờ đi đâu em?
Em: Tùy anh đấy!
Mình: Em ko phải về nhà à?
Bố mẹ lo lắng đấy!
Em: Anh này, sao anh nói thế?
Em đã bảo là tối nay chúng ta
là một đôi rồi mà!
Mình: Anh xin lỗi nhưng mà
trời thì mưa thế này...
Em: Chúng mình tắm mưa nhé!
Mình: Nhưng...
Em: Đi mà anh (mặt nó nũng
nịu tỏ vẻ đáng thương)
Mình: Ko được, kiếm chỗ nào
ngồi nói chuyện cũng được...
Em: Tắm mưa 1 chút thôi mà!
Mình: Anh ghét mưa, nó làm
anh luôn chậm chễ (Mình nói
dối thôi, ai chơi thân với mình
chắc biết thừa mình rất yêu
mưa)
Em: Vâng, em yêu mưa! (Mặt
nó buồn rượi, thất vọng)
Mình: Thôi được rồi, tắm mưa
thì tắm mưa!
(Lúc này cũng khá tối rồi,
mình nghĩ thôi thì chấp nhận
ướt vậy...)
Em: Yêu anh thế! (Nó hơi
kiễng chân, thơm vào má mình
trước đám đông)
(Mình lại nóng hừng hực, mặt
đỏ như gấc... mình cố tình ko
để nó phát hiện bằng cách
bước thật nhanh ra khỏi chỗ
có ánh đèn chiếu vào)
Em: Đợi em cởi dép đã!
Nó cởi dép xong lon ton chạy
theo, mặt vênh lên: Cầm dép
hộ đại ca, mau !
(CLGT? Mình mà phải cầm dép
hộ á)
Em: Nhanh (nó quát to)
Mình: Ừ, thì đưa đây, sao em
quát to thế, ng ta nhìn kìa!
Em: Con zai thằng nào cũng
vậy, phải đánh vào sĩ diện
mới chịu làm!
Mình: Em hơi nhầm rồi đấy...
Mình: Cầm lấy (mình hét to
hơn)
Nó chạy trc, bỏ mình lại phía
sau, một tay cầm dép 1 tay
cầm chiếc dù đã cụp lại...
Mình đuổi theo chặn nó lại: Em
muốn sao?
Em: Em chả muốn sao? Anh
muốn sao?
Mình cười: Em lạ thật đấy!
Em: Ừ, anh cũng thế!
Mình im lặng, đi nhanh về
đằng trước!
Em: Anh ko thấy vui à?
Mình: Em nghĩ em và anh
đang ở seul và chúng ta đang
là diễn viên chắc?
Em: Câu này hay thế, anh học
ở đâu đấy?
Mình: Thôi anh ko muốn nói
nữa...nhà em ở đâu? anh gọi
xe ôm hay taxi cho em!
Em: Em ko nói!
Mình: Ko nói thì anh đi! Kệ em...
Em: Anh đi đi, kệ em!
Mình: Em cầm dép đây, cầm ô
đây...
Mình bước thật nhanh về phía
ngược lại, phía đi tới bến xe
Gia Lâm.
Một bước, hai bước...rồi nhiều
bước!
Ôi chết cha, laptop của tôi khổ
thân mình rồi, quên mất là cái
laptop của mình còn trong tay
nó!
Next
nên đọc
cơn mưa ngang qua
7 ngày để yêu
omachi
xem thêm
mới cập nhật:
quà tặng cuả những nhà hiền triết
cơn mưa ngang qua
phía trước là tình yêu
trang chủ
1/1/1/1/162
2011 - 2012 liti.mobie.in