Quay lại thì nhục mà bước tiếp
thì mất laptop à! Lấy hết can
đảm chuẩn bị quay lại...
1...
2...
3...
Quay lại...
Ơ, nó cũng quay lại nhìn mình
kìa!
Em (hét to): Em biết anh sẽ
quay lại mà!
Mình (hét to): Vì em còn cầm
lap của anh đấy!
Em (hét to) : Hả?
Mình (hét to): Hả cái đầu em!
Em (hét to) : Em yêu anh mất
rồi!
Mình im lặng, định quay đi,
trong đầu nghĩ thoáng qua
thôi chấp nhận mất anh bạn
thân thiết vậy...thở dài rồi
quay lại, bước tiếp.
Em (hét to) : Anh khinh em
đúng ko? Anh khinh em vì em
bị căn bệnh đó đúng ko? Anh
là đồ tồi!
Mình bước đi tiếp, kệ lời nó
nói...
Em (vẫn hét to) : Trả lời em
đi, 1 câu thôi cũng đc!
Lúc này mình thực sự ko còn
hiểu mình đang nghĩ cái gì
nữa, mình sao có thể yêu một
người bị HIV chứ?
Chuyện này đến quá nhanh,
quá gấp gáp và dường như
cả 2 đều chỉ như đang bị say
nắng giữa một cơn mưa mùa
hạ!
Mình (vẫn đi tiếp nhưng hét
to) : Anh xin lỗi, nếu quay
lại...anh sẽ ko thể...
Tôi thú nhận mình là một kẻ đa
tình, tôi luôn bị dao động trc
những cô gái dễ thương,
nhưng ko phải ai trong số đó
tôi cũng thích, cũng yêu hay
cũng tán tính. Tôi tin vào
duyên số vì vậy tôi ko bao
giờ đi tìm kiếm tình yêu!
Nhưng lúc này đây...tôi dường
như đang xao xuyến vì 1
người con gái ngang qua đời
tôi 1 thời gian ngắn ngủi...
Tôi vẫn bước đi và tiếng mưa
cũng đã làm tôi và em ko còn
nghe rõ nhau nói gì nữa!
"Sao em ko nói gì nữa? Em có
sao ko? Ai sẽ đưa em về?
Liệu em có ngất ko? Em có
tuyệt vọng ko?" Từng bước
chân lại có hàng tá câu hỏi
hiện ra trong tôi...
Rồi, tôi quay lại...
Chỉ còn hàng cây và em ko
còn đứng đó...
Tôi vội vã chạy lại chỗ em và
tôi đứng lúc nãy...hốt hoảng,
tôi nhìn về mọi phía...
Tôi hét to :"Yến ơi" 1 lần, 2
lần rồi 4,5 lần!
Vẫn ko thấy em đâu!
Thất vọng vì ko thấy em,
thất vọng vì bản thân, tôi
ngồi bệt xuống vỉa hè mặc
cho những hạt mưa cứ rơi và
dòng dòng chảy...
Một cái vỗ vai, vội quay lại...
Vẫn ngón trỏ đó, chọc vào má
tôi...
Tôi biết rằng đó là em!
Tôi và em cùng đứng dạy...tôi
quát lên:"Em đi đâu thế hả?"
Em:"Thì em đứng sau cái cây
này nãy giờ, tại anh ko chịu
để ý đó chứ"
Tôi im lặng...
Em: Sao anh quay lại?... Anh
yêu em rồi đúng ko?
Tôi vẫn im lặng...(thầm nghĩ
sao số mình lại rơi vào cái
hoàn cảnh trớ trêu này hả
trời, bao nhiêu cô xinh xắn ko
động lòng lại động lòng ngay
cái cô bé mà mình chẳng biết
gì về cô ta và cô ta lại còn nói
cô ta bị HIV nữa chứ)
Em: Em biết mà! Em thích phim
Hàn Quốc lắm và em tin một
ngày em cũng sẽ được giống
như vậy...
Tôi chỉ còn biết : Ừ
Em cầm tay tôi kéo tôi đi tiếp
về phía mà em đã chọn...
Em vui vẻ và cười rất hạnh
phúc, từng hạt mưa lăn dài
trên đôi má em...tôi nhận ra
rằng "Em đang khóc"
Tôi vẫn tiu ngỉu, chả biết là
mình đang làm cái gì nữa... tôi
đang đi cùng em vì cái laptop
hay vì tôi muốn vậy?
Chắc là vì cả 2...
Thấy em vui vẻ như 1 đứa
trẻ, tôi cũng vui...thôi thì kệ
đó, muốn đến đâu thì đến...tôi
nghĩ vậy là đi cùng em!
Em: Anh cõng em nha, em mỏi
chân (lại cái vẻ mặt nũng nịu
trẻ con)
Tôi nhăn nhăn...
Em: Ko cõng thì thôi...
Tôi: Ai nói ko cõng đâu...
Em nhảy luôn lên lưng tôi,
cười khúc khích!
Nghẹn cổ mà ko dám nói s
Tôi: Sao em nặng thế...?
Em: Người đẹp, dáng chuẩn
mà
Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này
rồi!
Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa
đầu tôi lên và ra lệnh :" Ngựa
kia, thẳng tiến"
Tôi :" Á, em làm cái trò gì thế
con bé này...bỏ đầu anh ra,
nghẹn, anh giết em giờ!
Em vẫn cứ làm vậy kệ những
lời tôi nói...
Em ra lệnh tiếp :"Zô, zô"
"Cái dép của em, và cái túi
sách nữa nó cứ đập vào ngực
anh, đau lắm" tôi nói!
Em hét to :"Thả ta xuống"
Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl
ra...teen thế là cùng, anh còn
kém em 1 tuổi mà anh chẳng
teen như vậy đâu!
Em lại hét to :"Cầm đây cho ta"
rồi em đưa cái túi sách và cái
dép cho tôi...ặc ặc!
"Cúi xuống" vừa hét em vừa
nhảy lên lưng tôi!
Clgt? con ranh con này, khổ
thân mình, biết thế vừa ăn
bát bún ốc đó rồi
Tôi:"Sao số mình nó khổ thế
này, biết thế lúc nãy đi luôn
cho rồi"
Em: Đi thì mất laptop à ) rồi em
cười với vẻ mãn nguyện!
Tôi : Em nghĩ anh như vậy à?
Em: Ừ đó, sao nào?
Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao!
Em: Ha Ha, đồ dối trá!
Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải
Phòng mà...
Em: Sao giờ mới nói hả tên
kia...
Tôi: Có ai hỏi đâu!
Em: Mi ở chỗ nào HP?
Tôi: Em đừng gọi anh là mi
nữa đc ko?
Em: trả lời đê...
Tôi: Thủy Nguyên!
Em cười to và nói: Ko biết
Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy
giờ rồi?
Em lại cười lớn: Ko biết
Bó tay với con bé này...
Tôi bực mình nói : Ê con bé
này, em biết anh chưa ăn gì
đúng ko?
Em nhảy ngay xuống: chết em
quên, mình đi ăn tiếp đi!
Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á?
Em: Vâng, anh đói mà!
Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo
thì ướt!
Em: có sao đâu?
Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo
trong màu gì rồi đấy!
Em: màu gì?
(Sao con bé này nó máu thế?)
Tôi: Em mặc áo trong màu đen
và quần trong chắc cũng thế!
Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc
nhiên: Em ko biết đâu... tại anh
đấy!
(Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ
trẻ)
Tôi: Hỏi chấm?
Em: Anh biết em mặc bên trong
màu gì rồi, em cũng muốn
biết!
(Á, con này sao nó dã man thế
hả. mình cứ tưởng nó kêu cái
gì cơ?)
Tôi: Anh xin em!
Em lại cười, chỉ tay vào tôi và
nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ
kì thế nhở?
Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì?
Ngố mà anh biết em mặc áo
trong màu gì?)
Em: Kệ chứ, chúng mình cứ
vào quán vỉa hè đánh chén
đã!
Tôi thở dài, buông xuôi nghe
lời...
Next