Polaroid
ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay
blognghệ thuật sốngtruyện tình cảm

tìm kiếm truyện theo chữ cái a b c d e g h i k l m n o p q r s t u v x y 0 1 2 3 4 5 6 7 8 9
C-STAT
Tôi nghĩ thử thách anh một chút chẳng có gì là xấu cả, Anh đã bảo tôi Anh sẽ yêu tôi đến hết đời. Rồi anh lại thật thà bảo: Nếu em có bỏ anh chắc chắn cô gái đến sau sẽ phải ghen tị với em cưng ạ. Dù gì thì anh cũng sẽ không lấy vợ trước khi em lấy chồng. Tôi thấy vui khi anh nói thế. Tôi không tin vào những gì vĩnh cửu, nên những câu chân thật như vậy thuyết phục tôi hơn rất nhiều. Ngày nói chia tay anh, anh không giữ tôi lại. Tôi hơi tự ái, đáng nhẽ anh phải giữ tôi lại chứ nhỉ? sao anh có thể thanh thản đến như thế? Anh chỉ nói một câu: Anh tôn trọng quyết định của em. Rồi anh đứng lên, từ đó tôi không còn nhìn thấy nick anh sáng nữa, cũng không một lần anh gọi điện cho tôi. Nói từ đó cũng không đúng mà là 2 ngày sau đó tôi ko liên lạc với anh. 2 ngày thôi mà tôi thấy dài như cả thế kỷ. Tôi lên đường xuyên Việt với ý định khi đến nơi sẽ gọi điện nói cho anh tất cả. Nếu 2 tháng xa anh không đựoc nghe cái giọng nói trầm ấm của anh chắc tôi cũng chẳng còn tâm trạng vui vẻ gì nữa. Nhưng ông trời hay muốn thử thách lòng người. Tôi và gia đình đi lạc vào một bản làng heo hút, mất liên lạc với đoàn. Vậy là thay vào chuyến đi xuyên Việt với khách sạn 5 sao, chúng tôi loay hoay 2 tuần trên bản một tộc ngừoi miền núi. Bố tôi bảo: Có lẽ là số, thôi đổi kế hoạch chúng ta sẽ ở đây để khám phá và tạm thời không liên lạc với thế giới văn minh. Khi tôi phản đối, bố đã nói: Mày cứ làm như không có net hay điện thoại mày chết ngay không bằng? Vâng lời bố mà lòng tôi nóng như lửa đốt, liệu anh thế nào nhỉ? Bao câu hỏi cứ dồn dập đến mà tôi cũng chẳng biết trả lời thế nào? Nhưng rồi tôi lại tự trấn an, anh đang buồn nhưng sau việc này chắc chắn chúng tôi sẽ yêu nhau nhiều hơn ? Vì anh hiểu cảm giác mất tôi là thế nào mà?? 2 tuần việc đầu tiên khi về Hà Nội là gọi cho anh. Không ai trả lời, tôi gọi cho Linh. - Long có người yêu mới rồi, Hiền không biết à? Tôi choáng váng, chắc anh cũng chỉ đùa như tôi thôi phải không? Làm sao có chuyện anh yêu người khác cơ chứ? Không tôi không tin..... Anh online, tôi cũng online. 2 cái nick để sát cạnh nhau nhưng dường như cách nhau cả cây số. Tôi giải thích hết với anh, anh không nói gì? chỉ im lặng... Tôi phát cáu nhưng tự kiềm chế lại tắt máy tính đi. Tắt điện thoại. 2 ngày sau anh vẫn không liên lạc với tôi. Vì là một đứa có lòng tự trọng rất cao nên tôi cũng "bơ" anh đi. Tôi đi bên "Tình yêu mới" anh cũng vậy. Nhìn anh cười với cô gái ấy, tôi nghĩ có lẽ nào tôi đã mất anh thật ư? 12h đêm, chuông điện thoại reo liên hồi. - HIền ơi, Long vào bệnh viện cấp cứu rồi. Anh ấy bị tai nạn giao thông. Tôi lao đến bệnh viện lòng nóng như lửa đốt vì linh cảm thấy điều chẳng lành. Tôi đến quá muộn anh đã vĩnh viễn rời bỏ tôi, anh đã rời bỏ thế giới này. Và việc cuối anh làm là đi chơi cùng cô gái ấy..... Tôi sững sờ vì sự ra đi đột ngột của anh. Không một giọt nước mắt nào trào ra.....Tôi sao thế này? Mẹ tôi đến và đưa tôi về. Sáng hôm sau mẹ mới đưa cho tôi quyển nhật ký của anh và nói: - Bác Hân đưa cho mẹ đêm hôm qua, nhưng mẹ biết con đang sốc nên để con ngủ một đêm rồi mới đưa. "Hiền ơi, sao em lại phản bội anh? Anh có thể tha thứ cho tất cả mọi lỗi lầm nhưng anh không thể tha thứ cho tội phản bội em hiểu Next
nên đọc
cơn mưa ngang qua
7 ngày để yêu
omachi
xem thêm
mới cập nhật:
quà tặng cuả những nhà hiền triết
cơn mưa ngang qua
phía trước là tình yêu
trang chủ
1/1/1/1/155
2011 - 2012 liti.mobie.in