Duck hunt
ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay
blognghệ thuật sốngtruyện tình cảm

tìm kiếm truyện theo chữ cái a b c d e g h i k l m n o p q r s t u v x y 0 1 2 3 4 5 6 7 8 9
C-STAT
Qua nhà, tôi sắp vài bộ quần áo vào túi, nhìn lại căn phòng 1 lần rồi ngoẳnh mặt đi luôn, tôi bỏ lại trong phòng tất cả những kí ức của tôi, những gì cay đắng nhất mà tôi phải chịu đựng… Đi vội xuống cầu thang, tôi không muốn ngoài chị giúp việc còn có kẻ khác biết tôi về cái căn nhà này nữa Nhưng khi chân đặt được ở cầu thang tầng 2 tôi nghe thấy có tiếng người, ai xa lạ đâu, bà ghẻ của tôi đó, tôi đứng yên đó, ngoái cổ nhìn xuống xem việc gì đang xảy ra -Em thực sự không biết mà, hôm đó nó đã không về nhà rồi, mặc dù em không ưa cái loại con gái như nó nhưng em đâu dám đuổi cục cưng của anh đi cơ chứ? Tại sao anh lại nghĩ em đuổi nó đi nhỉ??? Chời, đúng là điêu ngoa không thể tả hình như trong con người bà ta không còn chút nhân tính nào nữa, sự vị tha và nhân hậu có trong trái tim của mỗi người phụ nữ Việt bị bà ta bôi nhác , đã không có lương tâm thì cũng phải còn 1 chút nhân tính trong con người, nhưng với mụ đàn bà này thì… nhân tính của bà đã bị con Mực và Lu tranh nhau tha đi và đã biến thành thú tính rồi..." -Ý tôi không phải là cô đuổi, hay… cô lại mắng nhức gì nó làm nó bực quá nên bỏ đi!!! -Anh nói cái gì hả???- Bà ta hét lớn, mắt trợn tròn- Tại sao tôi lại mắng nhức nó đến mức nó phải bỏ nhà đi??? -Đây cũng không phải lần đầu cô làm nó giận dữ… -Anh coi trọng đứa con vô giáo dục, băng hoại đạo đức đó hơn tôi hả? Phải không??? -Tôi nói cho cô biết, cô phải tìm bằng được cái Chi cho tôi, nếu không… tôi sẽ…. -Sẽ làm sao??- Bà lấn tới, đẩy ông bố đáng thương của tôi ngã xuống ghế- Anh li dị đi! Tôi cũng mong anh nói ra câu này lắm đó, 1 người phụ nữ có chồng như không, anh xem từ ngày anh lây tôi anh làm được gì cho tôi hả??? -Cô im miệng lại!!! -Tôi có mồm tôi nói. Việc gì tôi phải nể anh? Anh là cái quái gì??? “ Bốp” 1 cái tát… Từ ngày về đây tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh ông bố tôi dám cãi lại bà ấy Vậy mà hôm nay… Ông ấy lại dang tay tát vào khuôn mặt đó… Vì ai??? Vì đứa con gái tội nghiệp của ông ấy… Là tôi!!! TRượt người từ bức tường xuống, tôi thấy không gian im lặng 1 hồi, chỉ nghe thấy tiếng thở của 2 người ở dưới, có chút gì đó nhen nhói trong con tim tôi… có chút gì đó… cảm thương bà ấy… Đôi mắt đẫm lệ kia… làm tôi nhớ đến cái cảnh mỗi lần tôi bị cô đơn khi không ai ở bên, lúc đó đôi mắt tôi cũng rưng rưng lệ, muốn khóc, nhưng lòng tự ái đã buộc tôi phải gạt đi mà đứng dậy bước tiếp -Anh dám đánh tôi??? – Bà ta ôm mặt khóc, có lẽ đây là lần đầu bà phải chịu hậu quả từ những lời bà nói, dù sao cũng là con nhà danh giá, tiểu thư quyền túy, nữ hoàng vậy mà giờ… lại chịu để chồng cho ăn 1 cái tát, lại đau như trời giáng -Nếu cô còn làm gì con gái tôi nữa thì tôi sẽ không để yên cho cô đâu! Giờ tôi sẽ đi tìm nó… -Không cần phải đi tìm đâu!!! Tôi ở tầng trên nói vọng xuống rồi bước từng bước 1 trước đôi mắt ngỡ ngàng của 2 người đó -Dì không làm gì con cả, chỉ là con muốn đến nhà cô giáo chủ nhiệm để học bài kĩ hơn, chuẩn bị cho kì thi học kì 2 sắp tới thôi! -Chi!!! 5 ngày qua con ở đâu??- Bố tôi lao tới, ôm tôi vào trong lòng, cánh tay mạnh mẽ của ông ấy… ôm tôi thật chặt, những giọt nước mắt nóng hổi còn đọng lại trên vai tôi… nhưng tại sao… trong lòng tôi…. Vẫn không có 1 chút nào rung động??? Mặc dù tôi hiểu được tất cả những gì ông muốn dành cho tôi, là tình thương của 1 ông bố… -Con ở nhà cô!- Tôi lạnh lùng đáp rồi đẩy nhẹ ông ra- Con lớn rồi, không còn là trẻ con nữa, con không muốn người ta ôm con như 1 đứa trẻ Tôi biết những lời nói lạnh như băng của tôi sẽ làm trái tim ông bị tổn thương, nhưng không hiểu sao tôi lại không thể nói được những cụm từ ngọt ngào mà mình có thể nói như 8 năm trước… -Dì, cho con tiền tháng 5, con ở đó sẽ không về đây đến khi nghỉ hè Tôi nhận ra hình như ông bố tôi định đưa cho tôi 1 cái gì đó nhưng bà dì tôi đã kịp rút tiền ra cho tôi rồi -Ờ ờ… đây con!!!- Bà bối rối, lấp tấp dúi 1 tập tiền vào trong tay tôi, không biết là bao nhiêu nhưng tôi hiểu là rất nhiều, bà làm thế chỉ là không muốn ông bố tôi nghĩ cho bà vì cái tội đuổi con gái ông đi thôi, à mà tôi nhận ra lần đầu bà gọi tôi là “con” -Không cần nhiều thế này, 5 trăm là đủ rồi!- Tôi giữ lại 5 tờ 100 000 đút vào trong túi quần tếch thẳng, không cả chào bố tôi dù chỉ là 1 câu. Ông đứng lặng dõi theo từng bước chân của đứa con gái bé nhỏ Chạy vội ra ngoài cánh cửa kia, thế là thoát, tôi thoát khỏi mặt trận của tình thương, tôi không còn bị cái thứ gọi là tình cảm giằng buộc, níu kéo, cấu xé tim gan mình nữa…giờ… tôi chỉ lo được cho tôi thôi --- 2 tuần rồi từ khi Nam vào bệnh viện, tôi không dám vào thăm, tôi sợ gặp mặt với cô gái đó, tôi sợ mình sẽ bị tổn thương, những lúc ngồi trong cangtin lúc ra chơi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mong rằng anh sẽ tới nháy mắt và vẫy tay với tôi, tụi bạn trong lớp giờ cũng không dám coi thường tôi nữa, kể cả con Hân, mỗi khi nhìn thấy mặt tôi nó chỉ dám cúi gằm mặt xuống, mắt cứ dán xuống đất, nhưng tôi không quan tâm… -Omachi!!! Làm gì mà thờ thẫn ra thế??? 1 bàn tay bịt kín mắt tôi cùng với 1 tiếng nói quen thuộc vang lên bên cạnh tai. -Anh… -Ừ. Đúng là anh rồi!!! Bàn tay dần buông ra,,, tôi quay mặt lại, trong tim thường trực 1 niềm vui, nhưng ai ngờ, người đó… người mà tôi gọi là “anh” lại không phải là Nam, là best boi- Tường nhật vinh Miễn cưỡng nở 1 nụ cười đáp lễ, tôi khẽ hỏi -Đến đây này làm gì thế? Có chuyện gì à?? -Đến gặp em chứ sao? -Gặp ở nhà chưa chán sao?? -Dạo này ở nhà hay thấy em buồn, mặt mũi không tươi tỉnh tưởng là không quen, ai ngờ ở trường cũng vậy là sao?? -Chỉ là dạo này các bài kiểm tra nhiều quá, em sợ mình không làm tốt… -Để anh giúp cho vậy ^^, anh ban A mà -Em khối D nhầm à??? -Hơ, anh-toán anh tốt, văn có chị anh oy` -Ừ… biết!!! Tôi gặng cười rồi lại tiếp tục buồn rũ rượi, chọc chọc cái thìa trong cốc -Mà… tuần sau là kiểm tra học kì rồi… anh không lo sao?? -Bình thường, lo gì cho lắm, cũng thế cả!!! -Anh không ngồi cùng bọn bạn, ra đây làm gì? Bạn anh lại chờ??? -À à… hôi thằng Thành ấy hả??? Nó đi đá bóng rồi, em ra ngoài sân thể chất xem không?? -Ủa ủa? Anh không tham gia?? -Chân anh bị đau, nghỉ rồi… -Chết, bị đau mà không thuốc men, băng dán gì thì đi đứng làm sao??? Tôi chợt lo cho hắn, nhìn vào đôi mắt kia, mắt hắn cười…. -Đỡ rồi… -Ừ… vậy thì tốt, không sao là ok rồi!!! -Em lo cho anh vậy sao???- Hắn nhìn sâu vào mắt tôi, hỏi như thăm dò -Đương nhiên là lo, chân anh đau ai đưa em đi học -Ôi thế ra e nghĩ anh là xe ôm miễn phí hả?? -Mấy khi đi xe ôm mà free cơ chứ tội gì -Chi à… -Sao anh??? -Em bán niềm đau của mình cho anh được bao phần rồi? Bán? Niềm đau? Phần? Tôi đã bán được phần nào đâu cơ chứ? Nó vẫn dồn thành cục trong tim tôi, làm tắc nghẽn mạch máu đây này! Vinh à, anh cố gắng, em cảm ơn anh nhiều, nhưng trái tim em… có lẽ nó băng đá quá -Trả lời anh đi! Anh sẽ mua lại tất cả những gì ứ đọng trong con người em… -Anh đùa à? Em không muốn anh lại gánh chịu những nỗi buồn đó đâu -Nếu không muốn bán Vậy thì em hãy cho không a đi! Thà thanh lý lại những thứ đồ em không thích, còn hơn là phải nhìn thấy cảnh em đau khổ cứ ôm mãi mấy cái thứ đó…Nếu có thể thì em quên “nó” đi… “yêu thì dễ, chứ quên thì khó lắm anh ơi…! 1 giờ để yêu 1 người nhưng phải 1 đời mới quên được người đó” Nhưng nhìn Best boy cười- 1 nụ cười rạng rỡ, nó làm bớt đi phần nào chút dư âm buồn trong lòng tôi *** Sau nửa học kì tỉ mẩn học hành, cuối cùng cũng đã kết thúc năm học, Vinh rủ tôi đi chơi đêm ngoài phố Định tầm 7 h đi chơi cho sớm sủa, tôi có tính ham vui, đã đi thì phải đi cho thỏa mái thời gian chút, tôi ghét sự kiềm chế nên khoàng 6h tôi đã lăng xăng từ góc này sang góc kia bôi kem chải tóc, chọn giày chọn áo cho phù hợp, có vẻ như niềm vui đi chơi che lấp khoảng tối trong tâm hồn tôi… Đang thử xỏ vào đôi giày vàng (tuy là giày lâu rồi nhưng hình như xu hướng hè 09 là màu vàng mà ^^, đú đởn tí ) thì nghe có tiếng gõ cửa -Hê, anh Vinh hả? Vào đi!!!- Tôi vẫn đang mải cố ních cái chân vào đôi giày cao gót đó mà không ngẩng mặt lên nhìn hắn. Cái giày đó là quà sinh nhật của 1 đứa trên 4rum teen9x tặng cho tôi, mới 1 năm thôi mà sao chân mình như to lên ý nhỉ (_ _!) -Đi được chưa đấy??? -Đây đây!!! Tôi đứng dậy, sau khi ngắm đôi chân 1 chút, cười thỏa mãn rồi mới ngước lên nhìn anh Best boy Đứng tim luôn! Lần đầu tiên thấy hắn đơn giản đến thế, chỉ là 1 cái áo phông đỏ với quần tụt xanh + thêm cái mũ bắp pơ (rapper) đỏ cùng màu với tông áo, ôi giày cũng đỏ, chú này kết đỏ thì phải ( ừhm hừm, thực thì tôi rất ghét nhìn tụi con zai tí tởn đú đởn mặc quần tụt + thêm những miếng vá lòe loẹt không ăn nhập gì với cái màu xanh cũ rích nhưng sao giờ… nhìn hắn… mắt tôi chớp liên tục, mồm há không cả có thời gian mà ngậm, chết không kịp ngáp ) -Nhìn gì mà nhìn ??? Bị hắn trợn mắt quạc, tôi xị mặt xuống lầm bầm -Nhìn mà cũng bị cấm -ĐI không mà cứ nhìn mãi?? Định ở nhà chứ gì?? -Her her, ở nhà là ở nhà thế nào? Phải đi chơi chứ??? -Thì đi mau lên, cứ đứng mãi -Er, thì định đi đây còn gì?? Ngắm nhìn cảnh người ta buôn bán mà tôi không chú ý đến best boy cứ nhìn tôi chằm chằm, đến lúc thấy có con mèo bông to tướng xinh xinh cute quay lại định bảo hắn mua dùm thì mới biết -Ê, nhìn cái gì mà nhìn??? Nhìn ở phương nào đó?? Ngắm cô nào??? Dù biết là nhìn tôi nhưng tôi vẫn nói thế, chọc cho người ta tức là hạnh phúc của tôi… -Hê, nhìn cô kia kìa, xinh không??? Hắn chỉ vào 1 bé áo quây váy ngắn caro xinh xắn, trắng trẻo, đang mua đồ cùng 1 thanh niên cao ráo, nhìn từ sau trông cũng không đến nỗi tệ. cũng vừa lúc đó,vô tình, họ quay lại, tim tôi như ngừng đập, hình như nó không còn nằm trong ngực tôi nữa…. Tôi và Vinh đều kinh ngạc, đến nỗi không cả có 1 phản ứng… -Êy!!!- Cô bé đó- là nhỏ mà lúc trước tôi thấy trong phòng bệnh của Nam và hội chúng nó bảo là Bồ của anh 2 năm nay rồi bỗng vẫy vẫy tay về pía chúng tôi, à nói cho chính xác hơn thì là vãy về phía Best boy đang đứng, hắn cố mỉm cười, rồi giật mạnh tay tôi, vòng qua eo ôm chặt, mặc cho tôi không hiểu gì -Lâu ngày không gặp anh rồi! Ai vậy???- Con nhỏ đưa mắt nhìn sang tôi, chưa kịp nói gì thì Vinh cướp lời -Bồ tao!!! -Oài, xinh ghớm -Xinh không? Xinh nhỉ? Xinh hơn cả mày!!! -Thôi đi anh! Lần trước mình cũng từng là mem trong Au, tôi gọi ông là Anh hoài mà ông toàn kêu tôi mày-tao là sao??? Chẳng có thiện cảm gì cả Con bé áo quây vẫn cứ hồn nhiên nói chuyện với Vinh mà không để ý tới Nam và Tôi. 2 đứa nhìn nhau trong sự lạ lẫm, hòa cùng niềm vui không bộc lộ được ra trên khuôn mặt, mặc dù rất vui khi được nhìn thấy anh! Nhưng nhìn anh khác, anh thay đổi nhiều thật! Anh không cả “hi!” tôi lấy 1 câu và nở với tôi 1 nụ cười như trước -Chi à, thôi cho 2 đứa nó đi cùng nhau, mình không phá đám nữa Những lời muốn nói sao cứ bị chặn ngang họng tôi vậy. Tôi từng ước được gặp anh, gặp anh tôi sẽ nói ra rất nhiều điều… vậy mà lúc này… tôi lại chẳng thế nói được 1 lời nào, chỉ nhìn anh trong im lặng Vinh kéo tôi đi, chốc chốc lại ngoái lại nhìn lại khuôn mặt đó, anh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi và Vinh… Đứng trước 1 quầy hàng bán trang sức, tôi nghe tiếng Vinh hỏi tôi đầy lạnh nhạt -Em không định sẽ im lặng mãi khi nhìn thấy Nó chứ?? -Không, chỉ là hơi bất ngờ… bất ngờ quá thôi anh à…. Cả tháng nay không gặp anh ây, vậy mà giờ bỗng nhiên lại gặp nhau ở ngoài đường nê…n… -Em định mua cái gì nữa không? -Em cũng không biết nữa… -Nhìn cái dây đôi kia hay không??? Vinh gỡ xuống dãy hàng 2 chiếc dây chuyền mĩ kí ( không ngờ best boy thích hàng chợ ^^) hình trái tim giơ lên cho tôi -Cũng được… -này ông… tôi trả ông 500, ông khắc cho tôi chữ V-C vào đây V-C??? = Vợ- Chồng hay là Vinh- Chi nhỉ ? Nhưng 500k chỉ để khắc thì hơi quá, thà hắn đưa compa cho tôi rồi để tôi nghịch khắc lên còn hơn, chẳng tốn xu gỉ nào cả Đợi ổng khắc xong, hắn vui vẻ nhận lấy, đeo vào cổ tôi, rồi nhẹ nhàng cầm bàn tay tôi, trao nụ hôn lên đó thầm thì -giờ thì Chi mãi là của anh, em sẽ không bị ai chiếm mất cả! Vì đây là minh chứng cho tình yêu anh dành cho em!!! Vội rụt tay lại, đã bất ngờ nay càng bất ngờ hơn, nói thật là tôi chưa đủ dũng cảm để chấp nhận 1 tình yêu mới…. chưa đủ tinh thần để nhận lời Yêu Vinh -Sao? Sao vậy??? Tôi luýnh quýnh đánh trống lảng, chọn bừa mấy cái vòng tay vòng chân xấu xí, bắt hắn trả tiền rồi cút thẳng với lí do “Em đợi anh ở bãi để xe”, tôi sợ làm cho người ta bị thương tổn nếu nói thẳng ra rằng “Em chưa bao giờ quên đi Nam” *** Đêm hôm đó tôi ngủ không nổi,cứ nhớ đến cái bàn tay anh bị 1 cô gái khác nắm chặt tôi lại cảm thấy nhói lên 1 nỗi đau trong tim, rồi cả ánh mắt anh nhìn tôi nữa chứ, vô cảm+ lạnh lùng??? Lý do gì vậy? Lý do gì để anh lảng tránh cái nhìn của tôi??? Tôi nhớ là tôi chưa bao giờ làm anh buồn và thất vọng về tôi thì phải… -Chi! Em còn ngủ không?? Tiếng nói của Vinh ở ngoài cánh cửa, tôi coi như không biết, vờ như ngủ rồi, nhưng anh nói thêm câu nữa -Anh biết em vẫn chưa ngủ, mở cửa cho anh đi -Em buồn ngủ rồi- Tôi cất tiếng -Nếu anh làm em khó chịu như vậy thì hãy coi như vừa nãy anh chưa nói gì đi! Giữa chúng ta vẫn sẽ chỉ là tình bạn… Tôi nghe thấy tiếng bước chân đi -Vâng…- Tôi khẽ nói, mà có lẽ là chỉ 1 mình tôi nghe thấy thôi Suốt 1 đêm tôi không hề ngủ, bữa đầu tiên tôi thức trắng, anh à, anh có biết được rằng… 1 ngày có 8 vạn 6 ngàn 400 giây thì 8 vạn 6 ngàn 4 trăm giây đó em đều nghĩ tới anh không? Ngày tháng trôi qua em phải sống 1 mình em Ngày tháng trôi qua em phải sống ko có anh Người có biết em nhớ anh nhiều nhiều lắm anh biết ko Người ơi, anh ở đâu trả lời em Ngày tháng trôi qua em phải sống trog buồn đau Ngày tháng trôi qua em phải sống trog trong nhớ thương Cần nghe thấy a nói cười, cần nghe thấy a vui đùa Cần a như lúc xưa ta cần nhau Làm sao để cố quên anh,quên ngày tháng quá êm đềm Làm sao để cố quên anh,quên tình em ( trao anh) Làm sao để cố quên anh,quên 1 phút giây nữa thôi Làm sao anh quên được anh,anh nói đi???? Ngày tháng,sau này em phải cố quên được anh Ngày tháng sau này,em phải cố không nhớ anh Em không biết em sẽ làm được điều đó đến bao giờ Thật ra em phải quên đi được anh Tôi biết, mình phải quên đi bằng được anh, buộc phải quên đi, nếu không tôi sẽ chết vì dồn nén tình cảm của mình quá… Vinh yêu tôi mà… Vậy tại sao tôi không thử chấp nhận lời tỏ tình đó… Nếu có thể…Thì tại sao không??? TRốn chạy tình cảm mãi đâu phải 1 lối thoát? Sáng dậy, đi xuống nhà, nhìn cả nhà đều đang ngồi ở bàn ăn rồi, tôi cười như mếu -Xin lỗi, hôm qua em ngủ hơi muộn nên giờ mới dậy -Không sao, em vào bàn ăn mau đi! Lát chị đi dậy thêm cho bọn lớp 11 rồi -Ô thế ai rửa bát??- Vinh nói -Ừhm… -Thì anh và em cùng rửa, có gì đâu, muộn rồi mà…- Tôi hồn nhiên nói trong sự sững sờ của Vinh –Mà sao anh mua vòng không đeo? Định vứt xó hả??? – Tôi vờ cáu -Ơ đâu… tại ngủ nên anh tháo ra, sáng quên không … -Quên cái gì??? Anh không bao giờ được tháo, tháo thì em vặn cổ X( -Ặc ặc, nghe thấy sợ ghê kink à!!! -Èm èm, 2 đứa ăn vui vẻ nhóe! Chị đi đây! -Vâng, chị đi nha!!! Sau khi cô đi rồi, tôi mới dám nói -Anh Vinh… -Ừ, sao em? -Em nghĩ kĩ rồi… -Ừ… thế nào??? -Anh có thể nói điềm tĩnh vậy được sao?? -Không, anh đang hồi hộp lắm đấy, chẳng qua là cái giọng anh nó không hồi hộp được đó thôi! -Em sẽ… -??? -Mình thử yêu nhau trong vòng 1 tháng. Ok??? Nếu không chúng ta vẫn có thể là những người bạn than -Em nói gì cơ? Thật chứ??- hắn hét lên như rồ -Thật! Em hoàn toàn nghiêm túc!!! -Haaaaa! Vậy từ nay anh có người yêu là em rồi, sướng quá!!! -1 tháng thôi, vặn kim đồng hồ tính nhé! Hôm nay ngày 31/5…. -Chi à… anh sẽ cố, sẽ cố làm em vui, sẽ làm em thật hạnh phúc khi ở bên anh! 1 lời hứa danh dự đấy!!! Cuối cùng thì cũng đã có được 1 tình yêu mới… có thể nào nó sẽ làm tôi quên đi mối tình trước không??? Chôn vùi tất cẩ vào quá khứ đi!!!! ^ ___________________^ Từ lúc nhận lời yêu Vinh, anh chưa bao giờ làm tôi phải buồn bực vì 1 cái gì đó, họa có chăng thì là do tôi, chẳng hạn như hôm nay tôi cố kéo anh đi chơi cho bằng được lúc anh đang sửa máy tính -Đi thôi nào, máy móc gì ghê thế? Quan trọng hơn em hả??? -Nhưng anh đang sửa gần xong rồi, gắng đợi chút nha -Em giận anh đó. Có đi không?? -Đợi anh sửa nốt đã -Anh không đi chứ gì??Khôgn thích đi thì thôi- Tôi hậm hực đi lên phòng, tối không them xuống ăn luôn. Cuối cùng hắn phải lên gõ cửa phòng tôi làm hòa -5 nghìn ơi, xuống ăn cơm đi! Nguội hết cả rồi -Không ăn đâu, mệt!!! Tôi ôm cái gối đấm thùm thụp -Thế mở cửa cho anh vào nhé! -Không, em buồn ngủ rồi -Anh cho em xem cái này mà  -Xem cái gì mới được chứ??? -Yên tâm, hay mới cho xem, không hay cho làm gì??? -Hừm… ừmh…- Tôi uể oải ra mở cửa, bất ngờ hắn hôn nhẹ vào môi tôi- AAAAAA!!!- Tôi hét lớn rồi đẩy hắn ra chùi miệng- Anh làm cái trò gì vậy??? -Ơ…chỉ là làm em bất ngờ thôi mà -Bất bất cái gì cơ chứ? Anh ra ngay đi! Em nhớ là em chưa chấp nhận lời tỏ tình của anh!!! -Hê hê, chỉ là hôn nhẹ thôi mà^^ tha lỗi cho anh em nhé _ờ ờ được rồi, tha thì tha, đừng làm cái trò kink tởm này nữa, eo ơi!! Huu nụ hôn đầu đời của con – Tôi gào lên thất thanh rồi đóng sầm cái cửa lại -Chúc em ngủ ngon Eo ơi ghê chết đi được, huuuuuuuu, ôi mẹ ơi!!! Sao nó dám… ------ Hôm nay ngày 31 rồi, đã được 1 tháng tôi bảo Thử yêu Vinh, tôi quyết định sẽ tự tay làm 1 thứ gì đó cho hắn! Ừhm… xem nào..mình thì có khả năng gì vượt trội nhỉ??? Hic… suy nghĩ đến đau cả đầu mà chẳng biết nên làm gì để cho hắn, thế là theo 1 tờ báo tuổi teen , tôi quyết định mua 1 cái mũ trắng tinh và bộ màu acrylic về vẽ tặng hắn, viết lên mũ dòng chữ C ♥ V SO MUCH Suốt cả 1 tuần tôi ngồi trong phòng tỉ tê vẽ vẽ viết viết, rồi tẩy tẩy xóa xóa, cố gắng hoàn thành tác phẩm của mình để nhanh chóng đưa tặng cho anh, mong rằng anh sẽ mỉm cười khi nhìn thấy món quà này. Tôi tưởng tượng ra nụ cười đó, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc… Có lẽ cái tình yêu vu vơ, trẻ con mà tôi bảo là cố gắng laị diễn ra tốt đẹp ngoài sức mong đợi, tôi đã có thể quên hẳn đi Nam trong cuộc đời của mình nếu như ngày 8/7-đúng lúc kiệt tác của tôi được hoàn thành xong, tôi không nhận được cú điện thoại của anh… Chần chừ 1 lát tôi mới dám mở điện thoại -Anh có chuyện gì không??? -Chi, anh muốn gặp em -Muốn gặp? Anh đang ở đâu??? -Gần nhà Vinh, em xuống mau được không??? 1 phút chần chừ, có thể là tôi hơi bực với anh, anh lạnh lung, thờ ơ, vô cảm với tôi bao nhiêu lâu, giờ anh lại gọi đến nói với tôi rằng “anh muốn gặp em”, anh nghĩ anh nói thế là tôi phải phục tùng theo sao??? -Anh Nam… giờ giữa chúng ta chẳng còn gì nữa cả, tình anh-em cũng hết, chẳng còn gì cả, vậy tại sao chỉ trong 1 lời của anh em lại phải nghe theo? Em đâu phải con rối để anh sai bảo??? -Chi, cho anh xin lỗi trong chuỗi thời gian vừa qua, nhưng nói thật, giờ này anh muốn gặp em, rất rất muốn nói với em 1 điều -Anh có thể nói qua điện thoại mà, em nghĩ nó cũng chẳng chiếm thời gian là bao … -Không phải vấn đề thời gian, mà anh muốn nói thẳng với em 1 điều này… thật đấy!!! -Được rồi…. em sẽ xuống nhà ngay… anh đợi em lát Tôi chạy vội xuống nhà. Nói thật là tôi chưa quên hẳn anh trong cuộc đời mình nhưng giờ…. Tôi muốn nghe được những lời anh nói… tôi muốn xem anh biện hộ như thế nào với những gì mình đã làm -Chi, em đi đâu đấy???- Giọng của Vinh làm tôi giật nảy mình đến nỗi rơi cả đt, anh nhạt lên đặt lên bàn dùm tôi -Em ra gặp bạn 1 lát, chút em về liền hà- Tôi lắp bắp nói, tôi không dám nói là gặp Nam vì sợ sẽ làm anh đau -Ừ… -Em đi nha!!! Tôi chạy vội ra ngoài mà quên không magn điện thoại theo, nhưng tôi nào ngờ vì sự vô tình đó đã làm tan vỡ 1 cuộc tình -Chi! Anh ở đây!! Tôi chậm rãi bước về chỗ anh, thực ra thì tôi muốn ôm chầm lấy anh mà khóc lắm chứ, Tại sao trong suốt thời gian qua anh không gọi cho tôi đến 1 lần mà lại để đến giờ anh mới gọi cho tôi vậy??? -Anh muốn nói gì với em đây?? Tiến gần…. Ôm chặt Nhẹ nhàng -Đừng bảo anh buông ra… anh không muốn mất đi cô gái mà anh yêu nhất -Anh bỏ ra đi, đừng để người ta lầm tưởng… em… -Không, anh sẽ không buông tay người con gái mà anh yêu nhất đâu, anh biết là em không thể nào quên được anh và em rất yêu anh mà… -giờ em có người mới, em quên anh thật rồi!! Anh đừng đến tìm em nữa Tôi vội đẩy anh ra, tôi không muốn nhìn thấy 1 người khác đau khổ khi vướng vào 1 mối tình tay 3 -Em có thực sự yêu Vinh không? Nếu không thì em đừng cố gắng! Cả 2 sẽ cùng đau mà thôi -Anh nói nhảm cái gì đấy??? -Anh biết hết rồi… thực tế thì em vẫn chưa nhận lời yêu Vinh… -Việc đó thì có lien quan gì đến anh cơ chứ??? Em yêu ai là quyền của em, không cần anh phải quan tâm, tên anh đã biến mất khỏi cuộc đời em từ 2 tháng trước rồi -Nếu như sự lảng tránh cua anh làm em buồn và khổ tâm thì em cho anh xin lỗi… anh thực sự xin lỗi em đấy -Anh có thể cho em 1 lý do chứ??? -Chi, cho anh giữ kín được chứ?? -nếu vậy thì anh lấy bằng chứng gì ra để chứng minh rằng “Anh yêu Em” Tôi hét lên trong màn nước mắt, tại sao anh lại đối xử với em như thế? Em tưởng anh sẽ là người làm em hạnh phúc nhất vậy mà người làm em khổ tâm nhất lại là anh… -Chi, cho anh xin lỗi, hãy về với anh nhé!!! Nam ngồi xuống bên cạnh tôi -Em chỉ xin anh 1 lý do thôi thì có gì gọi là quá đáng không??? -Nhưng… -Em nghĩ đó là việc cần thiết -Em sẽ không tin anh đâu… -Em sẽ tin, tin tất cả những gì anh nói, anh nói đi!!! Tôi giữ chặt lấy vai anh nói bằng giọng mạnh mẽ nhất có thể, tôi muốn anh cho tôi 1 lí do -Cái lần anh vào viện ấy, Vinh có gọi điện cho anh, nói rằng đừng đến làm phiền em nữa, em đã nhận lời yêu nó, và làm bạn gái của nó rồi, ban đầu thì anh không tin lắm, nhưng sau khi gặp em ở hội chợ tay trong tay với nó, thì anh thực sự bị thuyết phục, anh nghĩ chắc em cũng chẳng muốn gặp lại 1 thằng tồi tệ như anh nữa… nên… -Vậy là anh đã coi như em không còn tồn tại trên thế giới này nữa sao??? -Chi, ngoài việc anh muốn hỏi em thì anh không muốn nghe bất cứ 1 lời nào nữa Anh nắm chặt lấy tay tôi, mắt đẫm lệ -Vậy thì Nam à… cho em nói thẳng… -??? -Giữa chúng ta KHÔNG CÒN BẤT CỨ 1 QUAN HỆ NÀO NỮA! Vậy nên anh đừng bao giờ làm phiền em nữa, nếu có thêm 1 lần nào nữa chúng ta gặp nhau thì hãy coi như người dưng đi! em muốn ở bên tình yêu của em, em Yêu Vinh, và ngược lại, em tin Vinh sẽ làm em hạnh phúc! Và em cũng không muốn làm tổn thương anh ấy đâu!! Bỏ bàn tay anh ra khỏi tay mình, tôi cũng cảm thấy buồn khi nhìn vào đôi mắt thất vọng và khổ đau của anh lắm chứ, nhưng nếu như phải chứng kiến nước mắt của VInh thì tôi càng đau hơn! Tôi thực sự không muốn bất cứ 1 ai trong cuộc tình này phải rơi nước mắt cả! Lầm lũi bước đi tưg` bước 1, lòng thương tổn nặng nề, tôi dường như bị người ta lôi ra để làm 1 trò đùa… 1 trò đùa về tình cảm …. -Chi, em đi gặp bạn về rồi hả??? -Ừ, nhanh thôi mà anh -Mà tháng 7 rồi, em không định về nhà sao? Anh nghĩ là bố mẹ em sẽ rất lo cho em đáy!!! À ừ… tôi hứa với họ là kết thúc năm học tôi sẽ về để giữ trọn chữ Hiếu, thế mà trong thời gian vừa qua tôi lại quên phéng mất, có lẽ lúc này cũng nên về nhà để tĩnh dưỡng tình cảm, để tôi có thể đưa ra 1 kết luận chính chắn về tình yêu giữa tôi và Vinh hơn -Hèm… để em chuẩn bị đồ đạc, anh đưa em về hả?? -Đúg, lần cuối anh làm xe ôm cho em -Sao lại là lần cuối??? -à.. không, anh nói bừa ấy mà, lên phòng đi em!!! Tôi lên phòng dọn dẹp quần áo, sách vở, tạm rời khỏi đây 1 thời gian, lúc nào rảnh, ta sẽ đến thăm mi!!! Cầm cái mũ tự tay mình vẽ trên tay, tôi mỉm cười, đây là sản phẩm made in Chi lần đầu tiên tôi tự làm, mặc dù không đẹp nhưng có lẽ… lúc đến nhà tôi sẽ đưa cho VInh, nó sẽ làm anh cảm thấy vui không nhỉ??? *** Ôm chặt anh trong vòng tay của mình, tôi muốn ở bên anh mãi mãi, giữ gìn trọn vẹn giây phút ấm áp này -Anh dừng xe ở đây thôi, quãng đường sau em tự về nhé!!! -Ừhm, chắc anh không muốn đối diện với bố và dì em?? -Không, không phải vấn đề đó đâu Chi àk!!! Vinh tháo mũ bảo hiểm cho anh rồi đến cho tôi, chậm rãi, nhẹ nhàng, sau anh nhìn thẳng vào mắt tôi, cúi xuống mỉm cười -Chi à… -Sao anh??? Rồi anh lặng lẽ tháo chiếc dây chuyền khắc chữ v♥c ra khỏi cổ tôi -ER, anh làm gì vậy -Vứt nó đi!!! -Không, anh làm cái gì thế??? Sao lại vứt???- Tôi ngạc nhiên -Chi, nói thật, anh rất vui vì đã quen được 1 cô bé dễ thương và bướng bỉnh như em! Nhưng trong hơn 1 tháng vừa qua, anh nghĩ giữa chúng ta không có sự tương đồng, nên chọn giải pháp chia tay, quên nhau là tốt nhất!!!* * (ôi ôi!!! “Ai” đọc cái câu này có thấy quen không??? Anh xem cách nói của anh như thế có làm tổn thương trái tim con gái nhà người ta không??? Định giày xéo, vò nát trái tim yếu đuối của em chắc” ) -Quên? Quên là quên thế nào??? Anh đùa em à??? Em không muốn đùa kiểu này đâu Đầu tôi hoang mang thực sự, anh nói lời chia tay chứ không phải là tôi, gì thế??? -Em biết lý do rồi đó, vậy nên sợi dây này, anh sẽ vứt Nói rồi chẳng để tôi kịp giật lại, hắn quẳng vào 1 xó, 1 cách nhanh chóng -VẬy nhé em! Chúng ta không còn gì với nhau cả! Không quen nhau nữa… đây là lần cuối anh nói chuyện với em, sau hôm nay 2 đứa sẽ có 2 con đường 2 lối bước, đường đi của mỗi người sẽ vắng bóng nhau, không còn tồn tại 1 ai trên con đường của nhau về sau nữa -…. -Anh nghĩ cứ cố gắng bên nhau mà không có tình yêu vun đắp thì sẽ chẳng có lối đi nào đến đích đâu em à, tạm biệt em!!! -Anh có thể nói cho em biết vì sao anh nói lời chia tay không???- Tôi nói trong sự nghẹn ngào -Chẳng vì sao hết, chỉ là anh cảm thấy giữa 2 đứa không có 1 tình yêu thực sự thôi, 38 ngày qua thực ra chỉ là YÊU GIẢ VỜ! Anh đi được chưa em?? -ừhm đủ hiểu đủ biết có lẽ là nên quên, có thể anh nói đúng có lẽ cả 2 sẽ buồn nhưng ko sao cố quên là hết !1 điều cuối chúc anh đc tất cả những ji mà anh đã từng khao khát, sẽ có 1 người khác hợp với anh hơn em -Cũng có thể!!! Chỉ nói đến câu đó, hắn quay xe phóng đi, đứng nhìn bóng anh đến khi nó khuất hẳn, không còn nhìn thấy dù chỉ là 1 dấu chấm bé xíu. Tôi ngồi xuống khóc nức nở, sao trong cùng 1 ngày tôi lại nói quên đi những 2 người con trai trong cuộc đời của tôi cơ chứ??? Cảm xúc khi nói lời chia tay với Vinh khác hẳn với Nam, đau đớn hơn nhiều, cấp bậc tình cảm khác nhau nên nỗi đau cũng khắc hẳn, tôi vò chặt cái mũ made in me trong tay, nước mắt rơi càng nhiều hơn, vậy mà tôi đã tưởng rằng ngày hôm nay tôi sẽ làm anh hạnh phúc và vui vẻ nhất…. món quà này,,, phải chăng cũng nên vứt rác??? Toàn bộ tình cảm của tôi lại bị sóng cuốn đi nhanh vậy sao??? Hôm nay là 38 ngày tôi thử Yêu Vinh, tôi đã định ngày hôm nay sẽ nói ra rằng “I luv U so much” Vậy mà anh lại bảo “quên anh đi” Anh làm người kiểu gì vậy Anh là người bảo yêu em trước Vậy mà sao giờ anh lại thay đổi đến chóng mặt Anh bảO là YÊU GIẢ VỜ ??? Anh hiểu nghĩa của cụm từ đó là gì không vậy??? Em thực sự không dám tin vào sự thật này nữa _I_Đêm chia ly, mưa buồn rơi héo hắt ___♥__Bước chân em trên đường khuya hoang vắng _______U_____Bao yêu thương nơi này ta đã có ___________S_____________Chính nơi đây chúng ta xa rời nhau _________________O__________________ ___________M_____________Khi yêu nhau bây giờ em mới biết _______U_____Trái tim anh không còn như lúc trước ___C___Sau đêm nay hai đường hai lối bước _H_Đường đi mới sẽ vắng bóng anh bên đời em __________ chấm dứt__________ Vừa thấy tôi bước vào nhà, bố tôi đang ngồi dở uống tách café để làm việc cũng chạy nhanh ra ôm chầm lấy tôi xúc động nói -Chi! Con về rồi à??? Sao mấy tuần trươc bố gọi mà không lien lạc được vậy -À à… tại điện thoại của con nó hết tiền, hết Đôla đó bố!!! -Ừhm… -Mọi người đi đâu hết rồi mà sao chỉ có mình bố ở nhà??? Tôi nhìn xung quanh thờ ơ nói -Dì Hoa đi shopping rồi, còn thằng Thành chắc đi chơi cùng lũ bạn -Shopping??? Tai con nghe nhầm không vậy? Đi mua đồ vào đêm hôm khuya khuắt này ấy ạ???- Tôi cười lớn, ông bố ngây thơ của tôi cứ cho rằng tôi non nớt không biết chuyện gì sao?? Thực té thì giờ này bà đang nằm trong vòng tay của 1 thằng đàn ông nào đó chứ shop với chả ping cái nỗi gì??? Ông còn định lừa gạt tôi, trốn tránh sự thật đến khi nào??? -chúng mình vui vẻ, đừng nói nhiều, lão ấy có cũng như không, không dám làm gì đâu, 1 thằng chồng như vậy thà không có còn hơn…Lão sắp ký đơn rồi… Tôi quay ngoắt lại, mụ đàn bà đó đang lạc vào cơn say, bên cạnh là 1 thằng trai bao dìu dắt, bắt gặp ánh mắt đầy lửa đạn, hận thù của tôi, bà kink ngạc đến nỗi tỉnh cả cơn say, nhưng vẫn quên không rời tay ra khỏi thằng chíp hôi kia -Hơ hơ… tôi là nhân viên trong quán rượu thấy bà say nên đưa bà ấy về…giờ đưa đến tận nhà rồi tôi cũng nên quay trở về làm việc… Hắn nói lắp ba lắp bắp rồi vội vã buông tay bà dì đáng kính của tôi ra bỏ chạy, đứng dương mắt ếch nhìn bố con tôi 1 hồi lâu, bà cười lớn, cười như 1 con dại -Haaaa, giờ anh nhìn thấy rồi đó, tôi lăng nhăng với thằng khác đó, anh xem nó trẻ hơn anh này, phong độ hơn anh này, hơn nữa lại còn có bản năng của đàn ông nữa chứ!!! Hơn anh, hơn anh về tất cả mọi mặt -Cô im đi là đủ rồi đấy, mèo mỡ ở ngoài chán chê giờ lại dẫn zai bao về nhà nữa hả???- Ông đập bàn -Hê hê, anh đập bàn thì có ý nghĩa gì cơ chứ??? Tốt nhất là anh cứ ký vào cái đơn ly dị tôi làm từ tháng trước vào cho tôi! Tôi chia cho anh 1 nửa gia tài rồi anh cút xéo cùng đứa con hoang kia của anh!!! -Cô có quyền xúc phạm tôi nhưng không được gọi Chi là “con hoang” -Chẳng là con hoang thì là con của ai???Nó không phải con của tôi thì việc quái gì tôi phải tôn trọng?? Những tiếng cãi vã, cùng tiếng đập vỡ của chén đĩa làm tôi bực mình, 1 ngày với tôi như thế này là quá mệt mỏi rồi, tôi bị mất đi tình yêu của mình, bị người ta bảo chia tay, giờ về nhà… 2 từ tôi nghe vẫn cứ là “chia tay”, “li dị” -Đủ rồi đấy, tôi không muốn nghe bất cứ 1 lời nào của 2 ông bà nữa, để cho tôi yên đi!!! Nếu không thì để tôi đi chỗ khác ở -Đúng, mày nên đi là được rồi đấy, đứa con hoang ạ Bà vừa nói vừa ẩn dúi tôi xuống ghế, hình như máu xộc vào não, tôi bật dậy đẩy bà ta ngã ngửa ra sàn -CÂM NGAY CÁI MIỆNG BÀ LẠI! VỚI TÔI NHƯ THẾ LÀ QUÁ ĐỦ RỒI!!! Nói hết câu tôi chạy ra khỏi nhà, nhà cửa kiểu gì thế này…. Tôi thực sự chán ghét cái cuộc sống tẻ nhạt này lắm rồi!! Có ai chỉ cho tôi 1 lối thoát không??? Ngồi khóc ở ngoài hẻm, tôi nhớ đến cũng vào tầm này, mấy tháng trước, tôi đã được Vinh đưa về nhà… cũng vì lý do bà ấy ngủ cùng trai đây… Điện thoại báo có tin nhắn mới, lau nước mắt, tôi mở ra, mong rằng đó sẽ là sms của Vinh, mong rằng anh ấy sẽ nói rằng “anh xin lỗi” “Anh xin lỗi” thì đúng rồi, nhưng đâu phải của Vinh, vẫn là của Nam, tôi cười trong nước mắt, Tôi cứ ngồi thế, nước mắt như mưa trong bối cảnh nghiệt ngã này… nhớ đến cái sợi dây chuyền mà Vinh vứt vào đám hoa cúc trước nhà, tôi bật đèn điện thoại vạch từng tán lá ra để tìm được nó, dù có tối nhưng tình yêu của tôi sao tôi lại không cảm nhận được??? Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến làm sao tìm được nó mà thôi Cuối cùng thì lòng tốt cũng được báo đáp, mặc dù phải nửa tiếng mới tìm được nhưng niềm vui là vô tận, nghẹn ngào cầm chặt lấy nó, tôi ôm chặt vào lòng, đặt lên tim mình mà tự hỏi “chính người đã làm ra mày tại sao lại bỏ tao trước? Thà rằng anh đừng bước vào cuộc đời em! Thì e cũng đã chẳng phải như thế này! Thà rằng anh đừng bước vào cuộc đời em thì đâu còn buồn đau khi mỗi đứa 1 phương trời?” Tôi thiếp đi trong tình trạng mê man bất tỉnh, chỉ đến khi có 1 người vuốt mái tóc của tôi và khẽ gọi “Tỉnh dậy đi Chi”, tôi khẽ mở mắt, ánh mặt trời chiếu rọi vào mặt, chói! Đầu đau như búa bổ ! Nheo mắt nhìn kẻ gọi tên mìh, tôi ngã ngửa khi đó là anh cùng cha khác mẹ của tôi- Thành!!! -Anh… anh quan tâm tới tôi làm gì??? Anh về cùng hội với mẹ anh giết chết bố con tôi đi… -Mấy hôm nay anh không ở nhà rồi… nếu về đó, sẽ lại thấy cảnh bà ta ôm ấp hôn hít 1 thằng khác không phải là bố Tôi ngoẳnh mặt đi, tôi không muốn anh ta nhìn thấy những giọt nước mắt trực tuôn của tôi, chỉ nói -Mong rằng ông bố đáng thương của em sẽ kí vào đơn ly hôn… -Nếu vậy…chúng ta sẽ chẳng bao giờ còn phải đối diện với nhau nữa… có lẽ em muốn thế…. Uhm… anh là 1 thằng anh lạnh lùng, vô trách nhiệm, nhưng như thế không có nghĩa là anh ghét em… -Thì làm sao cơ chứ?? Dù anh có ghét hay quý thì em cũng vẫn không muốn sống trong cái biệt thự đó, không muốn gặp lại mẹ anh thêm 1 lần nào nữa…đó chẳng phải thế giới của em.. nó không phải môi trường để em sống. Em thích hợp với cuộc sống bình dị hơn… -Nếu ly dị… anh sẽ theo bố….- Hắn nói dõng dac -Tại… tại sao?- Tôi ngạc nhiên -Anh hận bà ấy!!! Đó không phải là 1 người mẹ!!! Thành là con của bà ấy… mà sao anh ấy còn nói ra những lời nói đó, huống chi là tôi? -Nào… h đứng lên, về nhà thôi!!! Hắn kéo tôi dậy nhưng tôi còn chần chừ không muốn đứng -Về đâu?? Nếu là về nhà đó em sẽ không về đâu… -Không, nhà của bố!!! -Nhà của bố??? -Ừm… trong suốt thời gian qua anh chỉ ở đó thôi, lúc bà ta dẫn đàn ông về bố cũng ở đó, chỉ thầm lặng nuốt nước mắt… -Vậy thì đi… Tôi vịn tay Thành đứng lên, trong lòng tôi giờ đây khôg còn đau đớn quá nhiều nữa, vì những thương tổn đã được bù đăp bằng tình anh-em. Lần đầu tiên Thành nói thật lòng đến như thế! Giờ sao tôi không còn căm ghét cái tính nhu nhược của ông bố tôi nữa bù lại tôi thấy thương ông ……. Căn nhà mà bố tôi mua là 1 ngôi nhà nhỏ ở trong 1 hẻm yên tĩnh, không còn phải nghe thấy những âm thành ồn ào, tấp nập ở cuộc sống phồn hoa, nhộn nhạo bên ngoài nữa… ở đây tôi sẽ được cảm thấy bình yên hơn… -Tuy nó rất nhỏ nhưng chúng ta sẽ cảm thấy ấm áp hơn khi ở cùng nhau ^^, phải không em?? -Ừhm… -Tạm thời thì ở đây! Khi ly dị, bố được ½ tài sản mua chung cư ở sẽ tốt hơn, chứ ngôi nhà này chỉ để bố làm việc được thôi Next
nên đọc
cơn mưa ngang qua
7 ngày để yêu
omachi
xem thêm
mới cập nhật:
quà tặng cuả những nhà hiền triết
cơn mưa ngang qua
phía trước là tình yêu
trang chủ
1/1/1/4/73
2011 - 2012 liti.mobie.in