80s toys - Atari. I still have
ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay
blognghệ thuật sốngtruyện tình cảm

tìm kiếm truyện theo chữ cái a b c d e g h i k l m n o p q r s t u v x y 0 1 2 3 4 5 6 7 8 9
C-STAT
Hình
như
trong
trái
tim
anh

một
tình
cảm
mới mẻ, nguyên lành và tinh
khôi đang nảy mầm.
Đôi khi, Tường thấy ngột
ngạt kinh khủng. Và chênh
vênh... Rất nhiều lúc, Tường
tự hỏi không biết mình đang
đi tìm điều gì mà cứ quẩn
quanh mệt nhoài thế này.
Bạn bè nhìn thấy ở anh sự
thành đạt, cuộc sống tự-do-
có-khuôn-phép mà bố mẹ
rất tôn trọng. Hai mươi lăm
tuổi, liệu như thế có là đủ
đầy?
Sau khi chia tay Quyên, anh
cũng chẳng còn thói quen ra
ngoài tối thứ bảy. Vẫn biết
chẳng có gì vĩnh viễn, nỗi
buồn rồi cũng qua, vết
thương rồi cũng lành. Nhưng
nỗi thất vọng ám ảnh không
thôi khiến anh quên mất mình
còn một chặng đường dài
phía trước...
Lúc chia tay. Quyên chỉ nói
một câu mà đủ sức dứt anh
ra khỏi quãng thời gian ba
năm yêu nhau: “Tình yêu mà!
Em thật sự không giải thích
được. Anh ấy có thể không
tốt bằng anh. Nhưng chắc
chắn em biết rằng đó không
phải là một cơn say nắng...''.
Anh ngồi chết lặng nhìn cô.
Lúc ấy, dường như cô không
còn là cô gái bé nhỏ, yếu
đuối nữa. Cô vụt trở nên
khác hẳn, mạnh mẽ và quyết
liệt như thể đang cố gắng
bảo vệ cho người thứ ba kia.
Đó mới là điều làm anh đau
đớn. Anh để cô ra đi, thật
nhẹ nhàng...
Tường trở nên thờ ơ với
chuyện hẹn hò. Hay nói đúng
hơn là anh thấy mệt mỏi.
Thật sự, anh vẫn chưa thôi
nhớ đến Quyên... Anh cố
gắng thu xếp lại mọi thứ có
thể gợi nhớ đến cô, cất
chúng vào một góc.
Một ngày mùa thu hanh hao.
Gió nhẹ, nắng dịu. Dường
như người đi trên phố cũng
chậm hơn mọi ngày. Không có
những gắng gỏi, chen lấn.
Không có những cau có, bực
dọc...
Hết giờ làm, bỗng nhiên
Tường muốn lòng vòng đâu
đó một chút. Về nhà giờ này
cũng chẳng làm được gì, mà
trời thì đang đẹp... Lướt xe
qua một trạm xe buýt, bỗng
có điều gì đó khiến anh phải
ngoái đầu nhìn lại.
Phía kia là Quyên. Là Quyên
với cái dáng bé nhỏ đã bao
lần khiến anh chỉ muốn ôm
vào lòng. Quyên, vai đeo ba
lô, đứng tựa gốc cây. Hai tay
đút vào túi áo khoác. Mắt
nhìn xuống mũi giày đang di
di trên đất. Rõ ràng là dáng
đứng của Quyên mỗi khi chờ
anh trước cổng trường.
Tường khựng lại một vài
giây rồi quyết định vòng xe
lại. Anh khẽ gọi: "Quyên!''. Cô
gái ngước lên, miệng còn lẩm
nhẩm hát theo chiếc iPod đeo
trước ngực. Sau cặp kính cận
là đôi mắt trong veo. Gỡ
chiếc tai nghe, cô nhoẻn
miệng cười:
- Gì vậy anh?
Một tích tắc, máu trong người
Tường như đông cứng lại.
Rồi cảm giác thất vọng xâm
chiếm lấy anh. Không phải
Quyên. Cô gái này nhìn trẻ
con hơn nhiều. Nhưng vầng
trán với những sợi tóc tơ
mảnh dẻ lòa xòa, cả dáng
đứng di di mũi giày xuống
đất, giống Quyên vô cùng.
Nén tiếng thở dài, anh lắc
đầu:
- Xin lỗi, anh nhầm!
Đưa tay vén đám tóc tơ, cô
gái mỉm cười:
- Không sao đâu ạ, chuyện
thường ấy mà!
Bỗng nhiên Tường thấy rã
rời, hứng thú đi dạo tiêu tan
đâu hết. Lúc này anh mới
chợt nhớ ra, Quyên không
bao giờ đi xe buýt. Cô rất sợ
"mùi xe buýt". Anh không
nghĩ rằng Quyên còn trong
anh nhiều đến vậy. Tường
về thẳng nhà trong sự mệt
mỏi, chán chường.
Next
nên đọc
cơn mưa ngang qua
7 ngày để yêu
omachi
xem thêm
mới cập nhật:
quà tặng cuả những nhà hiền triết
cơn mưa ngang qua
phía trước là tình yêu
trang chủ
1/2/3/4/268
2011 - 2012 liti.mobie.in