Em đi nhanh quá, ta hụt
hơi mất rồi, tiếng gọi ta
khản đặc hoà lẫn giữa
dòng người. Em không
nghe thấy, vì có khi ta
cũng không nghe thấy
tiếng lòng mình nữa, cứ
âm thầm đi thế thôi. Rồi
nghe cô đơn gọi về quê
nhà, giữa trời mưa đan
chéo kí ức ta ngồi bên
tách càfe một mình, nơi
góc quán quen, nghe
những bản nhạc cũ một
mình và chỉ nói cho riêng
mình nghe : " Càfe sữa
nhé, em yêu...".
Một ngày tháng tư năm
ngoái, ta hiu hắt rã rời
bỏ mặc con ngựa sắt rỉ
sét ở một góc nhà nằm
bệnh. Chán ngán và hiu
quạnh quá, không biết
rồi những chuỗi ngày
đơn điệu này sẽ đi về
đâu. Chợt nghe một
tiếng cười ấm áp, chợt
bắt gặp một ánh mắt
trong biếc ngày nắng
tươi, và những buổi học
ôn tẻ ngắt ngời lên một
chút ánh sáng lung linh.
Cuối đường ta quay lại,
bây giờ là tháng tư,
chẳng có lời nói dối tinh
nghịch nào cho ta, chỉ có
ly càfe hiu quạnh đắng
lòng. Em không thích
càfe bao giờ, chỉ thích
hương vị ngọt ngào của
trái dâu, khi vào càfe
với ta chỉ uống sữa dâu,
ăn kem dâu, và rất
thích kẹo dâu. Tình yêu
của em với một người
ta nghe nhắc tên nhiều
nhưng không biết mặt
có lẽ cũng ngọt ngào
như trái dâu. Hình bóng
em để lại chút hoa
mộng ngày trong xanh
cho ta cũng ngọt ngào
như vậy, và chỉ thế thôi,
chỉ riêng ta biết, chỉ
riêng ta giữ. Ta vẫn tin
sống là chấp nhận sự
hoà trộn giữa đớn đau
và hạnh phúc, là kiên
nhẫn chờ đợi từng giọt,
từng giọt ánh sáng,
chắt lọc từng niềm vui
chầm chậm rơi. Nếu có
lúc nào nghe vị đắng len
vào hồn mình tê tái, nếu
có lúc nào em thấy cuộc
sống không phải luôn
ngọt ngào, hãy để ta
được nghe em. Ta sẽ
chỉ im lặng bên em, bên
tách càfe pha sữa, và
sẽ chỉ nói thầm, cho
riêng mình nghe : "Càfe
sữa nhé, em yêu.."
Next