liti.mobie.inngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay

Tường thấy ngạt thở. Khanh
không biết rằng đây là nơi
ngày trước anh và Quyên
thường ngồi. Và cái vẻ bé
nhỏ của Khanh lúc này giống
Quyên đến nao lòng.
Tường lặng im. Khanh hỏi
điều gì đó loáng thoáng bên
tai.
- Sao, em bảo gì?
Khanh ngạc nhiên:
- Anh sao thế? Có gì không
ổn à?
- Không có gì! Mà em vừa hỏi
gì cơ?
- À em bảo là hôm nay thứ
bảy, anh có phải về sớm
không?
Tường nhướn mắt:
- Để làm gì?
Khanh nghiêng đầu, nhìn anh
lạ lẫm:
- Anh không đi chơi với chị
ấy à?
Một khoảng tối vụt nhanh
qua mắt, Tường lắc đầu.
Khanh hơi khựng lại, không
hỏi gì nữa, cắm cúi khuấy
khuấy, gõ gõ tách cà phê.
Ngồi một lúc thấy có vẻ
gượng gạo, anh đề nghị:
- Mình về nhé!
Khanh gật đầu, vẻ mặt
không còn vui như lúc chiều.
Bỗng nhiên, Tường thấy có
lỗi, gượng cười:
- Hay là anh em mình đi ăn
thứ gì đó đi!
Cô lắc lắc mái tóc nâu:
- Em muốn về nhà.
Anh thả Khanh xuống đầu
con dốc. Rồi như có điều gì
đó khiến anh phải nán lại
nhìn cô. Hai tay đút vào túi
áo khoác, cô chầm chậm đi
xuống con dốc nhỏ. Hôm đó,
anh về nhà rất muộn...
Vắng Khanh, cả phòng trầm
hẳn. Chẳng còn giọng nói
trong trẻo, cái dáng mảnh
khảnh nhanh nhẹn. Ai cũng
buột miệng: “Nhớ Khanh
quá!".
Chị trưởng phòng trêu:
- Tường nhớ cô bé ấy nhất
đấy nhỉ?
Anh mỉm cười, lại cắm cúi với
bản vẽ. Không có Khanh, anh
thấy mình bận rộn, phải làm
công việc nhiều hơn. Đôi lúc
ngừng tay, anh cảm thấy
thiếu thiếu, trống trải...
Mở ngăn kéo tìm cây bút dạ,
tìm mãi không thấy, bực mình.
anh kéo luôn ngăn tủ ra
ngoài.
Thật bất ngờ, sâu trong góc
ngăn là một lọ thủy tinh chứa
đầy những viên kẹo trong
trong, nhiều màu sắc, thơm
lừng...
Anh mỉm cười, rồi rất tự
nhiên, bóc luôn một viên, cho
vào miệng. Một mảnh giấy từ
vỏ bọc viên kẹo rơi ra:
''Cuộc sống là một bức tranh
muôn màu. Hãy chấp nhận và
yêu tất cả những mảng màu
mình có, anh ạ''.
Tò mò xen lẫn thích thú
quên mất việc anh tìm cây
bút dạ, anh bóc tiếp viên thứ
hai, thứ ba, thứ tư. Mỗi viên
là một câu chúc rất ngộ.
Cuối cùng anh quyết định
đóng nắp hộp lại, cất vào
chỗ cũ.
Và cứ thế, thành một thói
quen. Mỗi sáng ngồi vào
bàn, việc đầu tiên anh làm là
nhón lấy một viên kẹo, chờ
đợi một lời chúc ngộ nghĩnh.
Những chiếc kẹo vơi dần,
vơi dần trong lọ thủy tinh.
Đến khi chỉ còn lại vài ba
chiếc thì Khanh trở lại.
Anh không gặp được cô. Chỉ
nghe nói là cô đi đâu ngang
qua đây, thấy nhớ mọi người
nên ghé vào thăm rồi đi
ngay.
Lúc đó, anh sang phòng kế
hoạch chưa về.
Không nghe thấy Khanh hỏi
gì về anh, mà anh cũng
không tiện hỏi ai, nên thôi.
Về bàn làm việc lật giở từng
tập tài liệu, bản vẽ, kể cả
mở chiếc lọ thủy tinh, Tường
thấy cũng chỉ còn đúng năm
viên kẹo.
Không thấy Khanh để lại gì
cho anh, một mảnh giấy với
vài dòng thăm hỏi chẳng
hạn... Có gì đó gần giống với
sự thất vọng lẫn bực bội vô
lý xuất hiện trong lòng.
Hình như cả ngày hôm đó anh
làm việc nhiều hơn, để xua
đi những cảm giác kỳ lạ...
Cơn mưa chiều ập tới, mọi
người ngồi trêu chọc nhau.
Anh bỗng nhớ đến giọng
ngập ngùng khe khẽ của
Khanh hôm nào: “Anh cho em
đi nhờ một đoạn nhé...”.
Anh nhớ cái vẻ trẻ con của
cô lúc ngồi sau xe, xuýt xoa
vì lạnh. Cũng lâu lắm rồi mới
có một cô gái ngồi sau lưng
anh như thế...
Anh thản thốt nhận ra mình
đang nhớ Khanh. Nhưng
không hiểu sao có gì đó
ngăn lại, tựa như chính anh
không dám tin vào cảm giác
của mình.
Đôi khi, cảm giác chỉ là cảm
giác. Mà anh thì cần nhiều
hơn thế. Anh cần một niềm
tin...
Tường không biết mình đã
nói gì với Khanh dưới tán lá
xanh của cây sấu già đầu
con dốc nhỏ. Anh chỉ biết
mình đã đứng chờ Khanh từ
lâu lắm rồi. Có lần, anh chỉ
kịp nhìn thấy cái dáng mảnh
khảnh của Khanh bước
xuống xe buýt phía bên kia
đường.
Cũng có lần, anh đứng nhìn
theo chân cô nghịch ngợm,
vừa đi vừa nhảy lên để
chạm vào những chiếc lá.
Nhiều lúc, anh cố ghìm mình,
không bật gọi tên Khanh. Đó
là khi anh nhìn thấy cô đơn
độc, lặng lẽ ngồi phịch
xuống dưới chiếc cổng màu
xanh, rũ đầy những chùm
hoa cát đằng.
Chờ đợi, chẳng biết để làm
gì, hay chỉ để cho mình một
cơ hội...
Cho đến khi Khanh ngước đôi
mắt ướt nhìn Tường, thì
thầm: "Em biết thế nào anh
cũng đến mà!'', trong anh vỡ
òa...
Hình như có điều gì đó mới
mẻ đang nảy mầm đâu đây
thật nguyên lành tinh khôi...
Hình như tay Khanh đang
nằm gọn trong bàn tay ấm áp
của anh.
Hình như... đó là tình yêu. Mà
không, anh biết chắc chắn,
đó chính là tình yêu...
Lược đọc: 200
nên đọc
xem thêm mới cập nhật:
1/2/2/4/200
2011 - 2012 liti.mobie.in