Ring ring
ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay
blognghệ thuật sốngtruyện tình cảm

tìm kiếm truyện theo chữ cái a b c d e g h i k l m n o p q r s t u v x y 0 1 2 3 4 5 6 7 8 9
C-STAT
Tới nay, đã một thời gian khá
lâu tôi ko có tin tức về người
con gái đó...
Em nói đúng, dường như cơn
mưa mùa hạ đã đưa tôi và em
đến với nhau...nhưng sau cơn
mưa - khi trời bừng
sáng...cũng là lúc em rời xa
tôi...
Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu
điều gì khiến em yêu tôi
nữa...tôi chỉ có thể coi đó là
định mệnh!
Em - người con gái đi qua đời
tôi một cách thật nhanh nhưng
em cũng là người con gái để
lại trong tôi nhiều cảm xúc và
kỉ niệm nhất...
Từng con phố, từng hàng ăn,
từng gốc cây...sẽ gắn với
từng kỉ niệm mà ko bao giờ có
thể xóa nhòa trong trái tim
tôi...
Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi
tuổi thơ của em, cướp đi hạnh
phúc của em...và tôi hiểu rằng
nó cũng sắp cướp đi sinh
mệnh của em ko lâu
nữa...nhưng em vẫn hồn
nhiên, vẫn vui tươi, vẫn
mạnh mẽ...em vẫn yêu và
chấp nhận chịu đau khổ một
mình...
Có một sự thật là tôi ko thể
quên em...mỗi khi thấy số điện
thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến
là một lần tôi lại được hi vọng
đó là em...
Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của
Khắc Việt :"Em giờ ra sao? Rất
vui hay đang buồn? Có khi
nào trong phút giây em chợt
nhớ tới anh?"
Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi
qua tôi vẫn tự đặt cho mình
những câu hỏi về cuộc sống
của em...và ko ngừng hi vọng
một ngày nào đó được gặp lại
em!
Và hôm qua, hôm nay và ngày
mai nữa... điều tôi thất vọng
về bản thân nhất là ko thể
nói với em 1 lần rằng :"Anh
yêu em" cho dù điều đó có thể
chưa tồn tại trong tôi...
---------------------
Quote:
Xin được cảm ơn Vozers cùng
bạn đọc!
Chỉ sau vài ngày mình đăng
tự truyện của mình lên
Vozforums, đã có rất nhiều
lượt xem, comment và share
khiến tôi rất bất ngờ.
Để cảm ơn các thím Vozer
cũng như những anh chị em,
bạn bè đã chia sẻ cùng mình
sau khi đọc truyện, mình xin
được viết vài dòng...
Mình cũng hay viết, nhưng
thường thì mình chỉ hay viết
blog ngắn, kiểu tâm sự hay
bình luận về cuộc sống hay
chuyện đời, đây là lần đầu
tiên mình viết tự truyện. Sự
việc đã trải qua mấy tháng
trời, mình mới có đủ tâm trạng
cũng như can đảm để viết lại
nó...và có 1 điều mình nghĩ
cũng nên chia sẻ cùng mọi
người đó là dù mọi ký ức vẫn
tồn tại trong tâm trí nhưng
mình đã rất khó khăn để viết
lại câu chuyện, cứ từng câu,
từng chữ là từng hình ảnh
hiện lên, tất cả đều như vừa
mới diễn ra và những điều đó
đã khiến có lúc trái tim như
đau quặn thắt lại để rồi
những giọt nước mắt cứ tự
nhiên chảy ra...Trong thời gian
viết lại câu chuyện cũng chính
là thời gian mà mình hãi đi ngủ
nhất...hồi mới đầu mình cũng
có cảm giác giống hệt vậy...sự
sợ hãi lan tỏa khi phải đối
diện với hình ảnh người con
gái ấy trong những cơn mơ
để rồi giữa đêm khuya giật
mình tỉnh giấc đã thấy gối
ướt và mi mắt còn vương lại
những giọt nước tự bao giờ!
Mình là một người rất rõ ràng,
thực ra ban đầu mình nghĩ
đăng bài viết này lên Voz chỉ
với 3 lý do đó là:
1 là chia sẻ cùng mọi người
nhân dịp 14/2 sắp tới và 2 là
muốn viết lại coi như để lưu
giữ 1 kỷ niệm không thể quên
trong đời và 3 là muốn góp 1
phần nhỏ, rất nhỏ vào việc
xóa những kỳ thị của xã hội
vs những ng bị HIV/AIDS!
Mình chưa bao giờ nghĩ rằng
sẽ nhận được phản hồi cũng
như những đề nghị giúp đỡ
từ phía anh chị em, bạn bè
như vậy...thực sự mình đã rất
nhạc nhiên!
Về việc tìm lại ng con gái ấy,
mình vẫn đang rất cố
gắng...hơn nữa, giờ đây cạnh
mình lại có rất nhiều những
người bạn mới cùng chia sẻ
và giúp đỡ khiến việc mình tìm
lại cô ấy cũng đã bớt khó
khăn phần nào!
Nhân đây, mình xin gửi lời cảm
ơn chân thành nhất đến tất
cả bạn đọc, đến những người
đã chia sẻ và giúp đỡ mình...
Tất cả sự chia sẻ, phản hồi
hay thắc mắc mình xin được
nhận, còn về giúp đỡ thì có
những sự giúp đỡ mình đã
nhận, cũng có những sự giúp
đỡ mình đã từ chối
- Lý do là cô ấy bị căn bệnh
HIV/AIDS nên mình đã không
nhận sự giúp đỡ từ một số
anh chị đề nghị việc tạo
website, fan page hay đăng
tin lên truyền hình... để tìm
kiếm cô ấy! Nói chung mình
không chỉ vì lợi ích cá nhân
mà lại public chuyện này như
vậy được, mình nghĩ các bạn
cũng hiểu ý mình!
- Có một số anh chị ở Thanh
Hóa cũng có đề nghị mình khi
đến TH thì liên lạc, mình cũng
đã đồng ý, giờ thì mình chưa
có đủ khả năng đến TH,
nhưng chắc chắn mình sẽ phải
nhờ tới sự giúp đỡ của anh
chị trong 1 ngày nào đó!
- Hiện tại mình cũng đã nhờ 1
anh làm ở Viện 103 (anh ý
không muốn tiết lộ danh tính
- anh ý nói cũng từng là
Vozer) đang tìm giúp thông tin
về bố cô ấy, hi vọng tìm
được địa chỉ nhà cô ấy ở
Thanh Hóa!
Mọi người vì đã cho mình
những niềm hi vọng mới trong
việc tìm người con gái ấy!
Cuối cùng, mình xin một lần
nữa cảm ơn tất cả mọi người!
Lược đọc: 115
nên đọc
cơn mưa ngang qua
7 ngày để yêu
omachi
xem thêm
mới cập nhật:
quà tặng cuả những nhà hiền triết
cơn mưa ngang qua
phía trước là tình yêu
trang chủ
1/1/1/1/115
2011 - 2012 liti.mobie.in