Mỗi năm em chỉ dám về thăm
nhà một lần...nỗi nhớ bố mẹ
dần dần cũng nguôi đi bởi
những bon chen cuộc sống...
Em cứ tự cười, tự vươn
lên...anh thấy em dũng cảm
ko?
Khi em làm ở bar, em đã gặp
đủ loại người, có người xấu,
kẻ tốt...ở nơi đó đã dạy em đủ
mọi thứ mà thầy cô ko bao giờ
có thể dạy...và em nghĩ anh
cũng nhận ra điều đó qua
cách em nói chuyện!
Tình yêu đối với em thật sự là
một thứ mà em chưa bao giờ
mơ tới...lý do tại sao anh cũng
biết rồi đó!
Căn bệnh này ko cho phép con
người ta được yêu...Vậy mà
em đã yêu anh đấy...nhanh
thật nhanh...em xin lỗi vì em
không được như những người
con gái khác, em ko có thời
gian nhiều như họ vậy nên em
đã bỏ mặc suy nghĩ của anh,
em ko cần biết anh nghĩ thế
nào về em... tốt cũng đc, xấu
cũng đc...
Anh biết ko? Anh là người đầu
tiên mà em dám nói ra bí mật
của mình đấy...
Em đã đánh cược với số phận
1 lần và em đã thắng, phần
thưởng của em chính à anh
đó, à ko, là một buổi tối được
bên anh đó!
Nếu lúc nghe em nói xong anh
hất em ra, kêu to lên thì anh
biết em sẽ làm gì ko? em sẽ
chạy ra đường và đâm đầu
vào 1 chiếc ô tô ngay tức
khắc...
Cám ơn anh vì anh đã ko làm
vậy!
À, anh ơi, năm nay em 19 tuổi,
anh nghiên cứu về HIV/AIDS
vậy anh biết em sống được
bao lâu nữa đúng ko? Anh trả
lời em đi!"
Tôi: ừ, anh biết...em yên tâm
đi, nếu em uống thuốc đều
đặn thì em sẽ ko sao hết cả!
em sẽ sống lâu như ng bình
thường mà!
Em nhìn tôi khẽ cười :"Đồ nói
dối, bệnh của em em lại ko
biết à, thôi chẳng cần anh nói
thật đâu..."
Tôi: Ừ...nhưng em đừng nghĩ
nhiều làm gì...hãy sống vui vẻ
như vừa nãy ý
Em: Anh mong em sống như
vậy thật sao?
Tôi: Ừ, nếu em sống như vậy
thì bệnh tật sẽ được đẩy lùi
đó...
Em: Vâng, em vẫn sống như
vậy mà (Mắt đượm buồn)
Sau khi em kể chuyện của em,
tôi biết được rằng em ko còn
sống được bao nhiêu
nữa...Nếu năm nay em 19 vậy
thì chắc em đã chuyển sang
giai đoạn bị AIDS rồi...có lẽ em
chỉ có thể sống thêm được từ
1->5 năm nữa là tối đa!
Tôi im lặng nhìn về phía bên
kia đường, một căn nhà đã
đóng cửa...
Tôi khẽ hôn lên chán em...rồi
nói:
"Yến này! Chúng mình ngồi
đây gần 1h rồi và mưa cũng
đã tạnh rồi đấy"
Em: Em buồn ngủ anh ạ!
Tôi : Không được ngủ, tối nay
em gạ anh đi dạo mà...
Em : Vậy cõng em, em mới đi...
Lần này tôi tự nguyện cõng
em...
Hai đứa ướt như chuột cõng
nhau đi trên vỉa hè khiến bao
con mắt phải ngó nhìn!
Em: Anh à, em hạnh phúc!
Tôi: Ừ...anh cũng thế (thực ra
tôi cũng ko biết là có phải như
vậy ko, nhưng tôi vẫn cứ đáp
lại em như vậy"
Em: Em vui lắm, chúng mình đi
đến chỗ đông người nhé, cho
bọn họ thấy, tối nay em là
người hạnh phúc nhất, em
được người yêu cõng, được đi
dưới mưa cùng người yêu và
còn được ăn tối cùng người
yêu nữa chứ...
Tôi cười và nói to : Ok! Tối
nay em muốn gì cũng đc!
Em: gần 10h rồi, chúng ta sẽ
đi đến sáng mai nhé...
Tôi: Ko được, em phải về nghỉ
ngơi chứ...
Em: Em nghỉ trên lưng anh là
đc rồi, hay anh ko muốn cõng
em? Để em xuống đi bộ...
Tôi: Ko phải thế, anh sợ em bị
cảm lạnh, ngấm nước mưa mà!
Em: Em ko sao...
Tôi: Vậy thì qua đêm!
Em: Eo ơi, qua đêm với anh á?
Anh đã cưới em đâu?
Tôi: Em nói gì thế, ý anh là
chúng mình đi cùng nhau qua
đêm...
Em: Ngốc, em đùa đấy!
Hai đứa ko nói gì nữa, tôi
cõng em giữa dòng người tấp
lập mặc cho mọi người nhìn
chúng tôi và nghĩ chúng tôi
ra sao...lúc này thứ quan
trọng nhất với tôi là nụ cười
của em...chỉ cần làm em vui,
làm em cười, bù đắp được lại
những gì em đã mất mát tôi sẽ
làm hết...
Đi đến một cái cây, chăng đèn,
thấy một đôi đang chụp
ảnh...tôi biết ngay là em sẽ đòi
tôi chụp ảnh cùng em!
Em:"Lấy máy em chụp, máy em
có đèn flash"
Tôi: Ừ, nhưng mà chúng mình
chụp thế này sẽ chẳng lấy đc
cả cái cây, đứng lui lui ra như
đôi kia kìa!
Em: Vâng
Cái đầu tiên chụp thì tôi và em
bị mất nửa đầu...
Em cười lớn: Ha Ha, 2 con ma
nửa đầu!
Tôi: Để anh chụp cho...
1 cái, 2 cái, 3 cái... 3 cái được
2 cái, 1 cái hỏng...
Em nói : chụp nữa đi anh,
chúng mình nhờ đôi kia chụp
kìa!
Tôi: Anh ơi, anh làm ơn chụp
hộ bọn em đc ko ạ!
1,2,3 ...Ok rồi em!
Em: cái này đẹp này!
Tôi: Bắn sang máy cho anh đi
Em: Ko...
Tôi: sao lại ko?
Em: Sau buổi tối hôm nay,
quên em đi...
Tôi: Ừ...(bình thg thì tôi bật lại
ngay nhưng chả hiểu sao hôm
nay lại ngoan ngoãn vậy)
Em: Chúng mình đi tiếp nhé
anh!
Tôi cõng em đi hết phố này
đến phố khác, cho tới khi
lưng mỏi nhừ...tôi đoán giờ
cũng phải đến 1,2h sáng rồi...
Em:"Anh ơi, chúng mình về
khách sạn đi"
Tôi :" Hả? về đó làm gì? Khách
sạn nào" (Mình nghĩ bậy bạ
đây)
Em: Về đó cho anh nghỉ?
khách sạn em làm đó...
Tôi thực sự cũng rất mệt rồi...
Tôi: Ừ, vậy cũng đc...
Em: Thôi ko cần cõng em nữa,
em muốn đi bộ...
Tôi mừng thầm...
Em: Thích quá còn sĩ diện...
Tôi: Em cứ làm anh xấu hổ
thôi
Em: Xấu hổ với em thì có sao
đâu, em là người yêu anh
mà...!
Tôi chủ động cầm tay em và
đi...
Next