Tay tôi vẫn cầm điện
thoại, vẫn chờ một
dòng tin nhắn. Một lúc…
một lúc lâu nữa… Tôi
không chịu được nữa…
tôi phải gọi lại, phải nghe
bằng được giọng của cô
ấy… Bất chợt, tôi chưa
kịp bấm số thì điện
thoại của tôi reo… Số của
cô ấy… tay tôi run như
lần đầu tôi bấm số làm
quen với cô ấy.
- Em à, có chuyện gì
không? Tôi cố lạnh lùng.
- Mình làm người tình
anh nhé…
- Vậy là sao?
- Anh không cần phải
yêu em… chỉ cần anh
đến bên em những lúc
anh cần em… có được
không anh?
- Ừ…
Tôi biết tôi ừ là vì tôi
còn quá yêu cô ấy… và
tôi không có cảm giác
tội lỗi mấy với người
yêu mới… đơn giản là vì
tình yêu mới không có
gì đặc biệt, nổi trội.
Chúng tôi gặp nhau ở
một quán cà phê nhỏ và
đầy hoa cúc cắm ở
xung quanh các vách
tường.
- Anh tưởng em thích
các quán cà phê có gam
màu trầm cơ mà?
- Ồ… quen em lâu như
vậy mà anh cũng không
biết là em dễ thay đổi
hơn là một cái lật tay
sao?
Tôi cười, cô ấy vẫn hóm
hỉnh như vậy, vẫn
duyên dáng như vậy.
Chúng tôi về nhà của cô
ấy, yêu nhau cũng khá
lâu rồi nhưng thực ra tôi
chưa bao giờ lên nhà cô
ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô
ấy ngoài cổng khu chung
cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ
sống một mình nên
không muốn đàn ông
lên, sợ lắm chuyện phát
sinh, tôi bật cười, tôi
đâu đến nỗi dê như thế,
mà bây giờ là thời đại gì
rồi mà cô ấy còn sợ
chuyện đó… Vậy mà bây
giờ… cô ấy chủ động
mời tôi lên nhà.
Mọi người hàng xóm và
bác bảo vệ già có vẻ quí
cô ấy, người mỉm cười,
người chào cô ấy, riêng
bác bảo vệ thì nháy
mắt với cô ấy một cái.
- Con bé này. Thế là
cũng chịu dẫn người yêu
lên nhà rồi hả?
Cô ấy cười nụ…
Nhà của cô ấy quá rộng
đối với người ở một
mình… chúng tôi ngồi
uống nước, nói chuyện,
bất chợt, cô ấy cố ý
dựa vào ai tôi, tôi ôm
lấy vai cô ấy… chúng tôi
ngồi lặng một lúc… rồi cô
ấy kéo khuôn mặt tôi lại
thật gần, thật gần… tôi
vẫn còn nghe rõ… lúc nụ
hôn buông lơi lần đầu…
cô ấy tựa trán cô ấy
vào trán tôi thì thầm:
“Em nhớ anh… đã từng
nhớ không chịu nổi…”
Tôi hôn cô ấy mãnh liệt
hơn… Và chuyện đó đã
xảy ra. Đó là lần đầu của
hai chúng tôi.
Next