Duck hunt
ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay
blognghệ thuật sốngtruyện tình cảm

tìm kiếm truyện theo chữ cái a b c d e g h i k l m n o p q r s t u v x y 0 1 2 3 4 5 6 7 8 9
C-STAT
Nếu đời se thêm
một sợi dây kết nối
mong manh cho ta gặp
lại em lần thứ ba, ta sẽ
mở đầu câu chuyện
bằng câu nói thầm như
thế. Ta sẽ chờ đợi, bên
tách càfe sữa, một
cuộc hạnh ngộ, và tin
từng bước đi ý nghĩa
trong đời. Ta đang đi
tìm một hình bóng đã
đông đặc kí ức và thời
gian trong khoảnh khắc
sững sờ với yêu
thương. Tìm em để pha
chút vị ngọt vào tách
càfe đắng, người ta
gặp chỉ hai lần trên phố
nhưng đã in sâu thành
hình bóng thiên thu
trong ta.
Chẳng còn ai nữa, chẳng
còn gì đáng kể nữa khi
ta chợt thấy em ngồi
đó, tất cả dòng ảo giác
lung linh đều nhạt nhoà,
chỉ riêng em thôi, chỉ
mình em thôi, làm cho
bánh xe đi hoang của kẻ
đang băng băng ngược
đường chợt sững vòng
quay. Ta chỉ trách sao
không thể giữ cho chiều
nay ngừng trôi, chỉ ước
đánh đổi tất cả tháng
năm tồn tại vô nghĩa
của ta lấy vị trí của gã si
tình sau lưng em. Và chỉ
để giữ lại chút hương
xuân sắc, thế thôi, vì
em như tháp cổ kiêu sa,
gã si tình kia cũng như
ta chỉ có thể ngưỡng
vọng, dám gì lay động
thế giới riêng em. Ta
chẳng thể đi tiếp được
nữa, biết giây phút này
không còn tìm lại được,
vì em đẹp đến nhói lòng,
như muôn hương sắc
nghê thường phút chốc
bàng hoàng cả cõi lòng,
vì em ngồi đó và thế
gian trong ta với bao
đau đớn xô bồ đã trôi
ra đại dương rồi. Bình
yên đến kì lạ, và từ giây
phút đó chẳng còn gặp
lại một bóng dáng nào
sống động ngây ngất
trong ta hơn em cả. Ta
đã quay tay lái lại, đứng
chôn chân trong giây lát,
rồi...đạp xe đi tiếp. Biết
làm sao hơn? Em chờ
đợi chuyến xe buýt cuối
chiều, còn ta chờ đợi
một điều không có thật,
và chờ đợi một giây
phút mong manh nào
còn gặp lại ngọn sóng
bồng bềnh xuân xanh.
Chờ hai năm, hai năm
để thấy biết bao thay
đổi, để thấy em đã quá
kiêu sa, đã trở thành
hoa đăng của đô thành
hoa lệ, khiến ta không
dám thẫn thờ nữa. Đi
qua nhanh thôi, ta biết
hai năm qua ta đã đốt
cháy hoang phí, ta vẫn
chìm đắm trong mơ
mộng và sống lười nhác
vô nghĩa. Riêng em, em
đã không còn là ngọn gió
cô đơn kiêu hãnh,
nhưng vẫn cái dáng vẻ
lạnh lùng trong thế giới
của riêng mình, như
không để tâm đến bất
kể điều gì xung quanh.
Em vẫn đẹp vô cùng,
thậm chí đẹp hơn xưa
rất nhiều, vẫn khiến ta
nhói lòng sững sốt như
nhìn vào một viễn mộng
kiêu sa. Nhưng ta thấm
lạnh mất rồi, giây phút
này mong sao qua
nhanh. Em nhìn theo
vòng xe ta làm gì, ngày
trước mái tóc của em
bồng bềnh chứ không
lộng lẫy dịu dàng như
thế này. Ta cũng để tóc
như một nỗi gợi nhớ về
em, như một ám ảnh
trong tiềm thức, như
chút yêu thương xa vời
thế thôi. Em nhìn theo
làm gì, để mãi mãi ta
không giải mã được ánh
mắt khi ấy, hình như có
pha chút ngạc nhiên khó
hiểu. Nếu em biết nguồn
gốc cảm hứng mái tóc lạ
này, nếu em biết có
người xa lạ vẫn lưu giữ
hình bóng em trong
ngăn kí ức đẹp đẽ nhất
của tuổi trẻ nhiều mơ
mộng hoang đường?
Thì cuộc đời cũng có
những kẻ rất tỉnh và
những kẻ sống mơ
màng trong giấc mơ
đẹp, vì ta vẫn tin giây
phút đó là vĩnh cửu, dù
có thể ta chẳng bao giờ
ta gặp lại được nữa, vì
em là hình bóng vượt
qua cả những nét đẹp
mong uớc của ta về
một tách càfe hoàn hảo.
Thế nên chỉ mình em
sống động, chỉ mình em
đứng lại trong dòng
người. Và buồn vui bao
lâu giông tố cuốn trôi chỉ
riêng em bình yên, bên
tách cafe sữa của riêng
ta, nhấp chút vị ngọt
tình cờ đến giữa những
nhạt nhẽo vô vị. Và chỉ
như thế thôi, ta chờ
đợi, chờ đợi bình yên
mỗi sớm ban mai với
tiếng gọi thầm cho em,
chỉ riêng ta nghe : "Cafe
sữa nhé, em yêu..."
Lược đọc: 157
nên đọc
cơn mưa ngang qua
7 ngày để yêu
omachi
xem thêm
mới cập nhật:
quà tặng cuả những nhà hiền triết
cơn mưa ngang qua
phía trước là tình yêu
trang chủ
1/1/1/3/157
2011 - 2012 liti.mobie.in