Sáng nay cô giáo
Đencati lại chơi, cha tôi
nhận thấy tôi đã nói
một câu vô lễ với mẹ
tôi. Vì thế cha tôi răn
tôi bằng lá thơ sau
này, đọc rất cảm động.
"Trước mặt cô giáo của
em con, con đã tỏ ra vô
lễ với mẹ con. Enricô ơi!
Lần sau không được
thế nữa!
Thái độ hỗn hào của
con đã xuyên thấu trái
tim cha như một mũi
dao. Cha còn nhớ mấy
năm trước đây, mẹ
con đã thức suốt đêm
ở cạnh giường con,
nghe hơi con thở, mẹ
con đã lo lắng võ người
và mỗi khi nghĩ đến nỗi
phải "bỏ" con thì lại sụt
sùi. Con ơi! Con nên
nghĩ đến những lúc ấy
và không nên tệ với mẹ
con, một người mẹ sẽ
sẵn lòng đem một năm
hạnh phúc của mình để
chuộc một giờ đau đớn
cho con, một người mẹ
sẽ vui lòng đi ăn xin để
nuôi con và sẵn lòng hy
sinh tính mệnh để cứu
con sống! Con ơi! Trong
đời con, con sẽ có
những ngày buồn rầu,
thảm đạm, nhưng cái
ngày buồn thảm nhất,
chính là ngày con mất
mẹ con.
Rồi đây, con sẽ trưởng
thành, những cuộc
phấn đấu sẽ rèn con
nên người mạnh mẽ.
Con sẽ không bao giờ
quên được hình ảnh
mẹ con và con sẽ ước
gì lại được nghe thấy
tiếng êm ái và trông
thấy nét mặt hiền từ
của mẹ con, ví dù lớn
đến mực nào, khoẻ đến
mực nào, con vẫn thấy
là một đứa trẻ chơ vơ
và yếu đuối. Con sẽ hồi
tưởng lại những lúc đã
làm cho mẹ con phải
mếch lòng mà con buồn.
Lòng hối hận sẽ cắn rứt
con. Hình ảnh dịu dàng
và từ ái của mẹ con sẽ
làm cho con thêm rầu
rĩ.
Con nên nhớ rằng lòng
hiếu thảo là một bổn
phận thiêng liêng của
con người. Kẻ nào giày
xéo lên chữ hiếu là kẻ
khốn nạn. Quân giết
người nếu biết tôn kính
cha mẹ, cũng còn một
điểm thành thực trong
tâm; con người dù
sang trọng tuyệt vời,
nếu làm rầu lòng mẹ,
xúc phạm đến mẹ, cũng
là kẻ không có nhân
cách.
Enricô ơi! Con van mẹ
con đi, để mẹ con hôn
con cho cái hôn ấy xoá
sách vết vô ơn ở trên
trán con. Con ơi ! Lòng
cha vẫn yêu con, vì con
là mối hy vọng quý báu
nhất đời của cha,
nhưng cha thà không
con còn hơn là có đứa
con ở bạc với mẹ!"
Cha con.
Hà Mai Anh dịch
Trích "Những tâm hồn
cao thượng"
Lược đọc: 237