liti.mobie.inngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay

Bày Muy-ê-ta đã gả
chồng cho con gái và
cưới vợ cho con trai.
Từ hai đám cưới ấy
cho đến nay đã hơn
một năm qua. Chúng ta
đừng nghe láng giềng
nhiều chuyện làm gì,
hãy nghe chính bà Muy-
ê-ta kể đây:
"Ôi, tôi có thể tự hào là
con gái tôi đi lấy chồng
hết sức thành công.
Thằng con rể của tôi
"tuyệt" hết chỗ nói. Các
bạn có biết không, con
rể tôi thật là chịu khó.
Đừng tưởng là sáng
sớm con gái tôi phải
tung chăn nhảy ra khỏi
giường để mò vào bếp
chuẩn bị bữa sáng cho
nó đâu nhé. Hoàn toàn
ngược lại. Con rể tôi,
sao mà nó tốt thế! Nó
bảo vợ: "Em thân yêu,
mệt thì cứ nằm đấy.
Anh sẽ mở nhạc, rồi
anh sẽ đi pha cà phê
đem vào tận giường
cho em. Nếu em muốn
uống trà hay sô-cô-la
cũng được!". Đấy, các
bạn thấy không, con gái
tôi thật là may mắn.
Chẳng bao giờ nó phải
nấu ăn cho chồng nó
đâu. Anh chồng sau giờ
đi làm về, chỉ lo chở nó
đi các cửa hàng thời
trang rồi đi nhà hàng ăn
tối. Thỉnh thoảng, con
rể tôi lại bảo vợ: "Bông
hoa mùa xuân của anh.
Em hãy mặc bộ áo váy
đẹp nhất vào rồi cùng
anh đi xem hát đi!".
Thật là hạnh phúc hết
chỗ nói phải không?
Nhưng thằng con trai
tôi thì thật không may.
Thật là khổ thân cho
nó, nó cưới vợ không
thành công một tí nào.
Mà nó đào đâu ra một
con bé vừa lười biếng,
vừa ích kỷ như vậy
chứ? Thật là bi kịch gia
đình. Các bạn hãy thử
tưởng tượng xem,
trước đây vợ nó hoàn
toàn khác. Nó hiền thục
lại rất siêng năng, cử
chỉ dịu dàng khiêm tốn.
Thế mà sau ngày
cưới... Khổ thân cho
thằng bé, kể chuyện về
nó mà tôi như ứa máu
buồng tim. Đây nghe,
buổi sáng khi nó phải
sửa soạn đi làm thì
đừng tưởng cô ả sẽ
dậy sớm chuẩn bị bữa
sáng cho nó đâu nhé.
Cô ả còn oằn oại trong
chăn nệm đợi con trai
tôi mở nhạc cho nghe,
rồi vào bếp đun nước
pha cà phê hay sô-cô-la
bưng tận vào giường
cho nó, hoặc đôi khi cô
ả còn đòi uống trà nóng
chớ không phải càphê
đâu. Làm như bà chúa
không bằng. Mà có bao
giờ nó chịu vào bếp
đâu. Chả là nó sợ tróc
sơn đánh móng tay
mà. Thế là con trai tôi
đi làm về không có gì
ăn lại phải đưa nó đi
nhà hàng ăn trưa, ăn
tối, còn nó thì ở nhà đi
hết cửa hàng này đến
thẩm mỹ viện nọ, mua
sắm đủ thứ vô tích sự
và vứt tiền theo gió.
Thế mà đã hết đâu,
thỉnh thoảng lại còn bắt
chồng đưa đi xem hát
mới thích chứ! Sau cả
ngày làm việc cũng
không để chồng yên
thân nghỉ ngơi trong tổ
ấm gia đình. Thế có khổ
thân cho con trai tôi
không?
Đấy, các ông bà thử
nghĩ xem, là mẹ ai
chẳng muốn cho con
mình được hạnh phúc.
Nhưng chỉ có hai đứa
con, hai số phận lại khác
hẳn nhau. Có phải ai
cũng hạnh phúc đâu!
Truyện hài hước Pháp
Lược đọc: 254
nên đọc
xem thêm mới cập nhật:
1/1/1/4/254
2011 - 2012 liti.mobie.in