Trên thảo nguyên bát
ngát, Cây và Cỏ luôn ở
bên nhau, đồng hành và
thân thiết.
Ngọn cỏ non đẹp dịu
dàng như một nàng
thiếu nữ đang uốn mình
mềm mại với chiếc áo
dài tha thướt xanh màu
ngọc biếc, giản đơn và
quyến rũ...
Cây cao lớn, sừng sững
tựa một chàng trai lực
lưỡng đang vươn
những cánh tay dài chắc
chắn, trải rộng tán lá
khỏe mạnh ra xung
quanh như bao bọc, chở
che, như ôm lấy Cỏ vào
lòng. Đầm ấm...
Cuộc sống cứ thế lặng lẽ
trôi. Đến một ngày trời
xanh hửng nắng, gió
mát vi vu thổi, những
áng mây trắng trôi bồng
bềnh, phiêu lãng ở trên
cao. Cây mơ màng, đưa
mắt ngước nhìn lên
phía những vì sao và
nghĩ: "Đẹp quá, nơi đó
phải chăng là thiên
đàng?". Cây quyết định
sẽ đi đến đó, quyết định
rời bỏ ngọn Cỏ, vươn
cao mình lên phía những
vì sao.
Click the image to open
- Anh đi đâu vậy? - Cỏ
cất tiếng hỏi khẽ.
- Tôi đi tìm những vì
sao hạnh phúc - Cây
lạnh lùng đáp và cất
bước ra đi. Cỏ im lặng
nhìn theo, cúi đầu không
nói.
Cỏ ở lại một mình nơi
triền đất thảo nguyên
rộng lớn, còn Cây thì
ngày càng vút cao và
những cành lá ngày
càng vươn xa. Bởi vì
Cây mong một ngày đi
đến bầu trời cao. Bởi vì
Cây mơ ước một ngày
được gặp các vì sao...
ngời sáng.
Khoảng cách của Cây và
Cỏ cũng ngày càng xa
hơn...
Cuộc sống lặng lẽ trôi đi.
Cho đến một ngày, Cây
đã trở thành một cây
đại thụ đứng sừng
sững giữa thảo nguyên
bát ngát. Còn ngọn Cỏ
cũng không còn là màu
xanh nữa, Cỏ đã trở
thành một màu xanh
vàng úa và lặng lẽ ở
phía dưới cây cao. Và
Cây, cây vẫn chưa với
được những vì sao cho
riêng mình...
Cây đã bắt đầu cảm
thấy mỏi mệt. Cây nhận
ra rằng mình không thể
đi đến cái nơi mà nó vẫn
cho là thiên đường của
sự hạnh phúc. Cây hối
hận và nhìn xuống phía
dưới. Cây thấy Cỏ vẫn
đang ngồi đó, vẫn đang
vui đùa với những cành
hoa, vẫn đang thướt
tha cùng những loài
bướm.
Cây chợt cảm thấy nuối
tiếc, cảm thấy hối hận
khi chợt nhận ra rằng:
hạnh phúc lại chính là
điều mà Cây từng có và
đánh mất đi. Cây thấy
buồn, một nỗi buồn
không thể nói cùng ai...
- Cây ở trên đó thế
nào?, một ngày Cỏ cất
tiếng hỏi thăm Cây.
- Mọi thứ ở đây đều tốt.
Được làm bạn với Gió
và nghe tiếng chim hót
líu lo. Cuộc sống muôn
màu và rất là vui vẻ -
Cây ngẩng cao đầu trả
lời ngọn Cỏ.
- Vậy là Cây đã tìm
thấy những vì sao hạnh
phúc? - Cỏ nhìn Cây hỏi
tiếp.
Cây gật đầu đưa mắt
nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm
cười, quay đi - ngẩng
cao đầu nhìn về phía các
vì sao lơ đãng. Không
phải vì Cây muốn tiếp
tục đi tìm điều hạnh
phúc mà đơn giản là vì
Cây đang cố tránh một
ánh mắt nhìn thẳng. Vì
Cây đang nói dối! Vì Cây
biết mình đang cô độc.
Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại
đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả
lơi thổi mãi chứ Gió
không bao giờ dừng. Và
Chim cũng vậy, Chim
không thể đậu lại và hót
mãi cho Cây nghe.
Cây biết mình đang là
kẻ cô đơn nhưng cái
bản tính kiêu căng vốn
có đã không cho phép
nó hạ độ cao và thừa
nhận sự nuối tiếc của
mình. Cây sợ phải xấu
hổ, sợ tỏ ra mình là yếu
đuối. Vì thế, Cây mãi
ngẩng cao đầu mình và
không chịu nhìn xuống...
Và cứ thế, cuộc sống cứ
lặng lẽ trôi đi...
Cho đến một ngày, Bão
đến! Cây đương đầu
chống chọi. Bão gào rú -
Cây ngả nghiêng rung
chuyển. Bão thổi mạnh -
Cây bật gốc lung lay. Bão
cười, đẩy nhẹ - Cây ngã
xuống đổ gục, nằm yên
trên thảo nguyên lạnh
lẽo. Cây kiệt sức, lịm đi...
lịm đi...
Ngày hôm sau Bão hết,
trời xanh lại hừng sáng.
Cây mở mắt nhìn lên
phía trời cao, bầu trời
xa vời vợi. Nhưng màu
xanh của Cỏ thì lại thật
gần và thật ấm áp hơn.
Cây chết, cỏ mọc xung
quanh. Một thời gian
sau nơi cây đổ xuống
mọc lên một loài cây lạ.
Một loài cây luôn luôn cúi
xuống và không biết
ngẩng mặt lên. Và
người ta đặt cho nó tên
là cây Xấu Hổ, một cây
Xấu Hổ với cỏ mọc xung
quanh.
Đôi khi con người ta cứ
mải mê lao mình vào
cuộc kiếm tìm điều hạnh
phúc. Để rồi đôi lúc mới
chợt nhận ra rằng hạnh
phúc đang ở ngay dưới
chân mình nhưng lại
không có đủ can đảm và
không có đủ dũng cảm
để cúi xuống nhặt nó
lên.
Ngẩng cao đầu cô độc,
hay là cúi xuống để nhìn
thấy tình yêu.
Lược đọc: 241